30/03/2012

Đọc truyện


Truyện ngắn Mặc địnhhay - Lời hứa

Click here to enlarge
Dù đã thấy nhau trên webcam nhiều lần, song Miên không thể không lúng túng khi lần đầu gặp Bent. Trong webcam anh trông trẻ hơn bên ngoài. Khi đối diện, nhìn những nếp nhăn nhỏ trên trán, Miên đoán chừng anh cũng phải lớn hơn mình đến chục tuổi.
"Sao anh đến mà không báo, làm em không kịp mua hoa?", "Anh muốn dành cho em một ngạc nhiên bất ngờ. Vậy mà em vẫn biết". Bent cười, ôm choàng lấy Miên... Miên lúng túng bởi thấy mọi người đang quay lại nhìn mình. Đây là sân bay một thành phố nhỏ, rất nhiều người quen... Mà mình có giữ ý thái quá chăng, đây đâu phải một người lạ. Con người này và mình đã hiểu nhau từng li từng tí hơn một năm nay rồi.
Tự nhủ mình thế nên khi taxi đi được ba phần tư con đường từ sân bay vào thành phố thì Miên đã xua được gần hết cảm giác ngại ngùng. Miên nhớ lại lời cô bạn tham mưu: "Tất cả những ai quen nhau trên mạng khi lần đầu gặp gỡ đều cảm thấy một chút thất vọng. Ai vượt qua được cảm giác ban đầu đó thì còn, mà không được, thì coi như tiêu luôn". Liếc nhìn Bent, Miên thấy sau phút nồng hậu ban đầu, giờ anh cũng đang ngồi im, đôi mắt xanh lơ bối rối. Biết đâu chừng anh ấy cũng đang thất vọng... Bỗng cảm giác thân quen từ hơn ba trăm bức email chợt tràn ngập trong Miên, cô rụt rè đưa tay cầm lấy tay Bent... Anh quay lại, mỉm cười thật hiền, thế là phút lóng ngóng ban đầu đã qua đi.
Xe dừng trước khách sạn, Bent nhìn Miên, ngạc nhiên. Như đã nói trong email, anh tính sẽ ở lại nhà Miên. Trong không gian mạng anh đã đánh thức Miên dậy mỗi buổi sáng, uống cà phê với cô, đưa cô đến sở làm. Buổi tối Miên nấu cơm đợi anh về, anh vừa ăn vừa luôn miệng khen ngon... Ăn xong anh còn làm việc thêm ba tiếng đồng hồ trên máy tính, đêm nào Miên cũng phải nhắc anh đi ngủ sớm.
Vậy mà bây giờ Miên đưa anh đến một khách sạn! Miên lúng túng giải thích: Ở đây không giống trên mạng. Muốn được ở chung một nhà thì còn phải qua nhiều công đoạn lắm.
***
Khách sạn Hoa Tím nằm bên sông, nhỏ xinh và sạch sẽ, xây dựng đơn giản nhưng đẹp nhờ cảnh thiên nhiên bao quanh. Chọn khách sạn này, Miên đã hỏi thăm thông tin từ nhiều bạn bè trong ngành du lịch. Theo lời các bạn Miên, khách sạn này trông có vẻ giống một nơi ở ẩn, không có tiếng gõ cửa lúc đêm khuya. Trong lúc chờ Bent lên phòng cất hành lý và tắm, Miên đọc lại thực đơn để đặt bữa tối. "Theo em thì chị đừng gọi món vả chua. Sợ người nước ngoài chưa quen bụng với đồ ăn lên men của xứ mình". Cô gái ở khách sạn e dè đề nghị. Miên nghĩ cô ta có lý, nhưng món ăn này cô đã nhiều lần tả với Bent trong những bữa ăn chung trên mạng. Anh vẫn thường hỏi mỗi khi ngồi vào bàn ăn tưởng tượng giữa hai người. Vậy hôm nay cũng nên để anh nếm thử một chút, Miên tự nhủ, mình sẽ cẩn thận bảo anh ăn ít thôi.
Bữa ăn tối tuyệt vời. Một dĩa nhạc Schubert nhẹ nhàng tha thiết. Bàn ăn đặt bên cửa sổ. Xa xa là nhịp cầu lấp lánh đèn soi bóng trên sông. Bent ăn ngon miệng, anh đánh sạch cả dĩa vả chua. Đúng là bên ngoài trông anh hơi thô, bụng đã hơi mập, không lung linh như trong trí tưởng tượng của Miên. Nhưng cái quan trọng là mình phải biết mình muốn gì!
Click here to enlargeBa mươi sáu tuổi, Miên không còn trẻ. Cuộc hôn nhân đầu đời đổ vỡ làm cô trở thành lầm lì khép kín hơn mười năm. Hơn mười năm sau khi chia tay Tuấn, Miên không quen thân được với một người đàn ông nào, chỉ vì luôn bị ám ảnh: họ lại sắp nói dối, sắp nói dối...
Sau này, khi công tác ở bộ phận đối ngoại có lần Miên nghe một khách nước ngoài than vãn: "Ở đây thật lạ, đôi khi chỉ một chuyện đơn giản, lý do đi trễ chẳng hạn người ta cũng không chịu nói thật". Ấn tượng về Tuấn bỗng quay lại, Miên bất giác lạnh người. Mười năm trước, điện thoại di động chưa phổ biến như bây giờ. Lần nào cô đi công tác, Tuấn cũng gọi điện cho cô mỗi đêm. "Anh đang ở đâu?". "Ở nhà, xem tivi, nhớ em lắm!". Miên xuýt xoa khuyên chồng đi ngủ sớm... Một hôm tình cờ nghe lọt vào trong điện thoại một âm thanh lạ, cô tò mò kiểm tra tổng đài, phát hiện ra số điện từ đó Tuấn gọi là số điện của một hộp đêm... Lúc đó, cô lạnh da gà, mỗi chân lông đều sởn ốc.
Từ đó Miên thận trọng, thận trọng thái quá đến nỗi chẳng tìm được cho mình một người đàn ông nào khác. "Muốn có tình yêu thì phải mở lòng ra chứ" - Bạn gái khuyên. Họ giới thiệu Bent. "Anh ấy là người tốt. Những người Việt qua bên đó công tác đều được Bent giúp đỡ. Thật thà như đếm và dễ tính vô cùng". Mấy dòng lý lịch trích ngang đó làm Miên tạm yên tâm. Khoảng cách xa làm Miên không bị ám ảnh bởi nỗi sợ đàn ông, rồi sự cô đơn làm cho trò chơi lứa đôi trên mạng dần dần trở nên một nửa cuộc sống.
Bây giờ Bent ngồi đây. Miên bắt đầu thôi không nhìn thấy cái bụng đã hơi mập, mái tóc bắt đầu thưa và những nếp nhăn nhỏ trên trán. Bây giờ cô thấy ánh mắt anh cởi mở, miệng cười thân thiện, những câu nói đùa hóm hỉnh thật dễ thương, đúng là hình ảnh đã thấy qua những bức thư. Những bức thư luôn kết thúc bằng dòng chữ ấm áp: "Lots of love from Bent" rồi "Lots of kisses from Bent "- rất nhiều tình yêu và cái hôn từ Bent.
"Anh muốn đến thăm nhà em, nơi anh đã đến nhiều lần lắm rồi". Bent bảo. Miên do dự. Bây giờ trời đã tối. Hàng xóm sẽ nghĩ sao khi thấy cô đột ngột xuất hiện với một ông Tây cao lêu đêu.
"Để mai đi anh", Miên hẹn. Miên đưa Bent đến một quán cà phê nhạc để anh có thể nghe Beethoven và uống một ly Brandy như anh vẫn thường miêu tả về những buổi tối một mình. Một nghệ sĩ vĩ cầm đang chơi nhạc cạnh cái lò sưởi cũ hắt lên một thứ ánh sáng ấm áp. Khi nghe hết bài Sonate moonlight, Bent đặt tay lên vai Miên, rồi cánh tay anh quàng quanh vai cô.
Họ chưa dám nói gì về tương lai, bởi cả hai đều cảm thấy trước hết phải làm sao cho những gì trong không gian mạng bước ra ngoài cuộc đời. Họ tiếp tục câu chuyện thường nói: những món ăn, thời tiết, những bộ phim rồi những dự tính cho tương lai, những kỷ niệm trong quãng đời quá khứ...
Miên bất giác bật ra một câu từ đâu đó sâu trong tâm tưởng: "Em chỉ mong lúc nào anh cũng nói thật với em về mọi chuyện". Bent mỉm cười: "Tất nhiên. Nói dối là một tội trọng, anh sẽ không bao giờ hạ mình làm chuyện đó".
***
Một tuần sau Bent đi. Miên hỏi cảm tưởng, Bent cười: "More than I can dream" - Còn hơn những gì anh có thể mơ. Anh ôm Miên thật chặt khi chia tay, lần này Miên không còn thấy ngượng ngùng nữa. "Anh sẽ quay lại chứ?". "Tất nhiên" Anh cúi xuống hôn từ biệt. Miên vòng hai tay quanh người anh siết chặt, cái bụng hơi cồm cộm của anh chạm vào dưới ngực, một cảm giác ngộ nghĩnh và thân thương. Bent chỉ vắng có hai hôm đi đường, sau đó lại trở về ngay với Miên... trên mạng. Những bức thư lại tiếp tục. Bây giờ hơi khác đi, những bức thư kết thúc bằng "Warmest hugs from Bent" - Bent ôm hôn thắm thiết. Sao thế, Miên cười thầm, bây giờ anh đã nhiễm ngôn ngữ chính trị rồi chắc?
Bốn tháng sau, đột nhiên Bent gửi mail hỏi Miên về giá đất, giá nhà. "Anh định sống ở đây sao?", "Tại sao không? Đi đi về về giữa hai châu lục, đó là cuộc sống mà ở đây nhiều người mơ ước". Một tháng trời, Miên đi hỏi rồi mail cho Bent cả một danh sách giá cả đủ loại đất từ mặt tiền đường phố đến đất rẻo ở ven sông.
Bent thì miệt mài làm việc. Bây giờ anh làm việc đến mười ba giờ một ngày, nhiều đêm ngủ gật bên máy tính. Kể với Miên, Miên xót cả ruột. Miên chẳng biết làm gì để giúp anh ngoài những lời chăm sóc. Nhớ ăn nhiều trái cây, ăn nhiều cá, nhớ cẩn thận khi lái xe trên đường. Thư của anh thưa hơn trước. Hai hôm một bức, rồi ba bốn hôm. Chỉ vì muốn có một chỗ ở đẹp mà anh phải hy sinh nhiều thế... Mỗi lần mở hộp thư không thấy Bent, Miên buồn hẫng cả người. "Bent, không cần phải vất vả thế, mình có thể ở trong căn nhà nhỏ của em mà!". Nhưng Bent bảo: "My dear do not be sad, we have to see what the future has in mind for us" - Đừng buồn em ạ, hãy chờ xem tương lai... Vậy là Miên lại thấy tin tưởng, lại vui...
***
Rồi tháng chín đến, mùa du lịch bắt đầu và bỗng nhiên đèn nickname của Bent tắt hẳn trên mạng. Trước đó Bent đã nói với Miên dự định tháng chín này về Huế. Hay là anh đã lên đường? Nhưng sao anh không nói gì với Miên? Anh muốn dành một ngạc nhiên bất ngờ?
Lòng Miên tưng bừng vui, cô lau dọn căn nhà nhỏ, mua thức ăn chất đầy tủ lạnh rồi dạo phố sắm cho mình vài bộ cánh mới. Lần này không phải quá e dè nữa, có thể để Bent về đây ăn cơm với mình, anh có vẻ thích hợp với cơm Á Đông, món vả chua anh còn xơi được cả dĩa nữa là.
Chuông điện thoại reo. Miên cầm máy, chắc chắn là Bent, ai có thể gọi vào giờ khuya khoắt như thế này.
"Cám ơn chị...", đó là tiếng bà chủ miếng đất - một trong những miếng đất mà Miên đã đi hỏi cách đây mấy tháng. "Tôi đã bán được miếng đất nặng vía cho ông Tây đó rồi, muốn gặp chị để gửi chút hoa hồng...".
Sao có thể như vậy được? Vậy là Bent đã về, nhưng đang ở đâu?
Miên gọi điện đến khách sạn Hoa Tím. Liên tục nghe trả lời: "Ông Bent Johnson có ở đây, nhưng ông ấy đi chưa về". Một cuốc taxi đến khách sạn, Miên được cô gái ở quầy tiếp tân mời ngồi chờ. Một tiếng, hai tiếng. Đây là lần đầu Miên ngồi đây vào buổi tối. Trông vẻ căng thẳng của Miên, cô gái làm ở khách sạn đến ngồi cạnh cô, bắt chuyện.
Miên nhìn kỹ cô gái: Đây chính là cô gái lần trước đã góp ý về món vả chua... Hôm ấy thu mình trong chiếc áo dày cộp trông cô có vẻ chất phác, nhưng giờ này với chiếc áo hai dây mềm mại trông cô thật sexy với khuôn mặt tuổi hai mươi và khóe môi đầy nhục cảm. Nghe Miên bảo là cùng làm việc với Bent, cô tâm sự:
"Chị làm việc được với Bent thật giỏi... Chưa thấy ai kỹ tính như anh ấy. Khiếp, mua có miếng đất nhỏ tẹo mà cũng hỏi lui hỏi tới giá cả, thuê phiên dịch đọc giấy tờ, lại còn bảo đã tham khảo nhiều nguồn tin... Em bực mình, dọa bỏ luôn, ảnh mới chịu dứt khoát ký giấy".
Mười ngày sau Bent làm đám cưới với cô dâu nhỏ hơn chú rể hơn ba mươi tuổi. Miên cũng nhận được thiếp mời. Dù vẫn còn khản giọng, sưng mắt, trán còn chưa hết mùi dầu gió, Miên cũng mặc chiếc áo đầm mới mua đi dự tiệc. Dù sao đi nữa, cũng đến để chúc mừng Bent quả thực đã được "nhiều hơn mơ ước", bởi dù sao, anh đã giữ lời, anh không hề nói dối khi bảo Miên: "Hãy chờ xem tương lai...".

          ************            &&&&&&&&&&&&&         **************

  Mặc địnhchuyện buồn, nhưng rất ý nghĩa, các bạn hãy đọc và cảm nhận nó nhá!

em muốn ngủ với anh
"hehe , bắt đc anh rồi nhé!" - Cô bé chạy đến và kéo anh ra ngoài .
" Anh này , em có chuyện cần nói với anh "
Ngoài quán rượu sáng và ít ồn ào hơn .
Giọng của cô nàng , 1 cô bé có dáng người nhỏ nhắn, mặc 1 chiếc váy liền màu trắng , cái áo khoác lửng màu đỏ ớt , 1 cô bé khá là sặc sỡ
_ Anh này , anh sẽ ngủ với em chứ ? Em sẽ miễn phí cho anh ...
_ Cái gì cơ hả em ?
1 cậu trai khá cao , cao hơn hẳn cô bé 1 cái đầu 1 phần tư, mặc dù cô này đeo 1 đôi giày có khi phải đến chục phân là ít. Trông anh ta có vẻ to con và cơ bắp .
Anh ta mặc 1 cái áo màu đen , hơi bó sát và quần bò đen . Rõ ràng là anh ta đang giả vờ , vì đến ông trông xe ngồi cách đó 5 mét còn nghe thấy rõ đến từng từ , thế mà anh ta còn hỏi lại
_ Anh sẽ ngủ với em chứ ? Em sẽ không lấy tiền đâu mà . Chỉ hôm nay thôi .
_ Ôi , haha ... Anh không đùa đâu ... Em về mà ngủ với mẹ ấy ... Thôi anh vào đây ...
Anh ta cười lớn , lộ cái răng khểnh dễ thương giống Đăng Khôi.
_ Ơ , anh đừng đi mà , em nói thật đấy! - Cô bé níu tay anh ta - Nghiêm túc đấy , anh ạ . Anh sẽ ngủ với em chứ ?
Anh ta thôi cười , trở lại vẻ mặt nghiêm túc , hơi cúi đầu xuống và dí sát vào mặt cô bé .
Có vẻ anh ta cũng uống được kha khá rồi , hơi thở nhiều mùi rượu
_ A , nghiêm túc ah ... Vậy em nói đi ... Tại sao đòi ngủ với anh ....
_ Ơ ơ .... Em đang hỏi cơ mà ... Ai cho anh hỏi ngược lại . Anh phải trả lời trước chứ. Anh sẽ ngủ với em chứ ? _Cô bé nhắc lại câu hỏi 1 lần nữa.
_Ừ, vậy câu trả lời là không . Em hài lòng rồi chứ . Mặt em đáng nghi lắm . ( Cười gian )
_ Sao ? ... Sao lại đáng nghi j ? - Cô bé ngơ ngác.
_ Định lừa anh làm bố cái thai hở? - Anh cười hề hề - Trông mặt anh hơi ngố tí thôi , chứ anh không ngu ... Hề hề ...
_ Không .... Không phải thế ....
_ Không phải thế tại sao tự nhiên đòi ngủ với anh ? - Anh ta lại cúi suốt dí sát vào mặt nó
_ Tại vì ... tại vì ....vì em thích anh ....
_ Thích anh ... Thích anh ... haha ... Vậy anh tên là gì ? - Vẫn dí sát và phả hơi rượu vào mặt nó .
_ Hơ ... Tên là gì thì làm sao em biết được .... - Nó gãi đầu gãi tai.
Nó nhớ lại vài phút trước đây .
" Không , cái anh này thấp quá .......... Anh này thì hơi béo ............ Anh kia đen như gỗ mun ... Cái anh bồi bàn trông đc đc tí thì lại không phải đối tượng ... Mẹ ơi , chẳng lẽ trai đẹp trên đời này tuyệt chủng hết rồi ...."
Cuối cùng nó bị thu hút bởi 1 anh chàng đang ngồi uống rượu ở quầy . Anh ta không đẹp trai , chắc chắn không đẹp trai , nhưng có 1 cái j đó rất là thu hút . Anh ta ko trắng quá , ko đen quá , khuôn mặt góc cạnh , và hơi rậm râu . Và nụ cười , nhất là nụ cười , nụ cười răng khểnh dễ thương giống anh Đăng Khôi.
"Hehe , chết anh rồi nhé , em bắt được anh rồi ... "
_ Không biết tên là gì mà bảo thích anh .... Thôi nhóc về đi ... Hôm nay đùa thế đủ rồi ...
Anh lắc đầu quay đi và thở dài :
_ Con gái bây giờ trơ thật đấy ....
Cô bé cắn chặt môi .
_ Không ... Em nói thật đấy ... Anh chờ chút đã ... Vậy em sẽ trả tiền anh .
Anh ngoái đầu lại . Cô nhóc phiền phức này . Còn định giở trò gì nữa đây ?
Ngày hôm nay thật kì lạ . Sáng thức dậy từ sớm đánh răng rửa mặt rồi đi tập thể dục ( Mọi hôm còn nằm ườn trên giường mãi ko chịu dậy ) ở cơ quan tự nhiên hnay sếp lại mát tính , chẳng chửi chó mắng mèo văng tục với nhân viên như mọi hôm. Giờ đến lượt cô nhóc này ....
Cô bé vẫn đang lục trong cái túi xách màu đen lấp lánh , lôi ra 1 cái ví nhỏ màu hồng , có hình đầu 1 con mèo trông rất là ngu .
_ Đây , em sẽ trả tiền cho anh .... 2000 nhé ... Đêm nay anh ngủ với em ... _ Cô bé rút ra 1 tờ 2000 nhăn nheo và đưa cho anh ta thật .
_ Thôi thôi anh đừng nhìn em kiểu đấy nữa . Em hết tiền thật rồi mà . Nãy ông xe ôm chặt em ác quá _ Nó vừa xị cái mặt ra vừa banh mồm con mèo _ Anh xem này , không còn đồng nào thật mà ...
Anh cười lớn :
_ Em vui tính đấy . Thôi, coi như em giỏi, lừa đc anh . Chờ anh tí anh vào bảo bạn anh cái này rồi anh em mình đi . Anh á ... _ Dí sát mặt _ .... THÍCH LÀ NHÍCH ... haha
Bước đc vài bước lại quay lại :
_ Xong em sẽ giải thik cho anh tất cả những chuyện kì cục này chứ ?
_ Vâng , em hứa ....
Cô bé mỉm cười thật buồn , cúi mặt xuống nhìn những hạt màu đen lấp lánh trên chiếc túi xách
_ ô kê ... Em leo lên đi .
_ Nhưng em ko có mũ bảo hiểm .
_ Ui rời .... Ngốc .... Ko cần .... Cứ leo lên đây .... Anh là công an đây rồi còn sợ ai .... Ko phải xoắn .... hô hô.
_ Công an thật á ....
_ Cà rốt . Đương nhiên đùa rồi ... Thế cũng phải hỏi ... ( cười ngất )
_ Mà xoắn là cái gì anh .
_ Ui rời .... Xoắn mà không biết là gì .... Thôi về tự tra từ điển .... Chẹp ... 9x gì mà không biết từ xoắn ... Mà thôi chết rồi ....
Chiếc xe phanh kít lại .
_ Mà em tốt nghiệp phổ thông chưa ?
_ Anh yên tâm ... Anh ko phải vào tù vì quan hệ với trẻ vị thành niên đâu .
_ Có thật không ?
_Anh hỏi hay thật . Có lẽ em phải giải 1 bài đạo hàm tích phân trước rồi mới lên giường ngủ với anh.
_ Anh vẫn không yên tâm lắm ... Thế lớp 12 học những môn gì ?
_ Toán Lí Hóa ... Văn Sử Địa ... giáo dục công dân ... ngoại ngữ mĩ thuật hát nhạc ....
_ ( Đếm đếm ) ờ ờ đủ 11 rồi ... Thôi ... Đi tiếp ...
_ Lớp 12 học hát nhạc .... thế cũng đòi đố ... hehe ... ơ mà bây h đi đâu anh ?
_ Nhà nghỉ . Chứ em định ra công viên rải chiếu ngủ với nhau chắc .
_ Em có ngốc đâu nhở . ý em là nhà nghỉ nào ?
_ Nhà nghỉ này ... _ Chiếc xe đỗ xịch .
Nhà nghỉ Cẩm Linh .
Nó ngước lên đồng hồ quầy lễ tân . Bây giờ là 10h .
Cuộc đời nó sắp rẽ sang 1 hướng khác . Nó sắp thành đàn bà ...
Lúc anh đi vào nó , nó chẳng cảm thấy gì hết , chỉ thấy đau , rất đau , và bắt đầu ra máu
Tay nó bấu chặt vào tấm ga trải giường màu trắng . Anh hơi hốt hoảng , vội vàng ra ngay .
_ Đây là lần đầu hả ... Anh cứ tưởng ....
Nó thấy tủi thân 1 chút , 1 vài giọt nước mắt khẽ chảy
_ Không sao đâu anh ạ , anh cứ tiếp tục đi ...
Lần này anh có vẻ nhẹ nhàng hơn . Bàn tay anh lướt nhẹ trên cơ thể nó , vuốt ve xoa dịu nó .
Nó chỉ nhắm mắt lại và chảy nước mắt . Những hình ảnh thoáng qua trong đầu nó . Người con trai mà nó yêu .
Bố nó . Mẹ nó . Và cái gia đình nhỏ sắp tan vỡ ....
Còn trong đầu anh nghĩ gì ? Nó chẳng thể đoán đc .
Anh có vẻ khá thành thạo . Nó không bị đau nữa . Nó tự hỏi đây là lần thứ bao nhiêu của anh ....
Anh đưa tay quệt những giọt nước mắt âm ấm của nó , khẽ vuốt những sợi tóc mai ướt đẫm mồ hôi trên trán nó . Mọi cử chỉ của anh đều nhẹ và dịu dàng .
Anh nằm xuống giường . Với tay kéo cái chăn đắp kín người nó . Mắt anh nhìn lên trần nhà .
_ Có đau lắm không .... _ Mắt anh không hề rời khỏi cái trần nhà .
Nó cười và lắc lắc cái đầu :
_ Không anh ạ ... Anh làm rất tốt ... Cảm ơn anh ...
_ Thôi đi đừng giả vờ .... Lần đầu chẳng mấy khi dễ chịu đâu ...
Ngập ngừng 1 lúc .
_ Tại sao em phải làm thế này ?
Nó cố tình tránh câu hỏi của anh
_ Không mà , không giả vờ đâu . Anh làm tốt thật đấy . Lần sau em sẽ thưởng cho anh thêm 2000 nữa , ra kia mua bánh mì Sài Gòn ăn ... hehe ...
Anh này ngây thơ dính bẫy luôn
_ Khiếp người đâu mà ki ... Lao động cật lực như thế mà trả công rẻ mạt ... 2000 của em gửi xe còn chả đủ ...
_ 4000 chứ , anh không biết cộng ah _ Nó to tiếng , giả vờ quát .
_ 4000 cũng chả đủ _ Anh cũng to tiếng .
_ Thôi được .. _ Nó dịu giọng _ Nếu anh thik ... Em sẽ thưởng cho anh cả cái áo khoác của em ...
Nó nói và chỉ vào cái áo khoác vứt lăn lóc tận ngoài cửa .
_ Cái áo của cô tôi mang về chắc để lót nồi ?
Nó lừ mắt :
Hơn 400 đấy bố ạ .
_ Ah ... _Anh cười _ ... Với cái giá đó thì còn có thể dùng lót ổ cho con Silip nhà anh . Nhưng nó không thik màu đỏ lắm . Nó sẽ tè ra đó mất ...
_ Nhà anh nuôi chó ah ... Tên hay quá nhỉ ... Anh cũng thú vị đấy ...
Nó cười ngặt nghẽo 1 lúc .
_ Tiền không lấy .... Áo khoác không lấy ... _ Nó gãi gãi _ Thế anh thik lấy cái gì ?
Nó quay sang anh chớp chớp mắt .
_ Ah, anh có thể lấy tạm cái váy kia ... _ Anh chỉ cái váy vứt ở 1 xó khác của căn phòng .
nó đùa :
_ Ôi anh cũng thik mặc váy ah ... ( Chớp chớp ) ... Nhưng chân anh nhiều lông thế kia mặc sẽ xấu ... Hehe ...
_ Không anh mang về cho mẹ anh mặc chứ . Chân mẹ anh đẹp lắm . Chắc bà sẽ rất gợi cảm trong bộ váy của em . . Còn anh hôm nào anh sẽ đi mua 1 cái như thế nhưng to gấp đôi ... hehe ... May ra mặc vừa ...
_ Anh đúng là mặt dầy ...
Nó thò tay ra ngoài nhổ ngoéo 1 cái râu trên cằm anh
_ Chết nè .... Cái đồ mặt dầy ...
_ Áaaaaa... Đau ... Ờ nếu đồng ý rồi thì tí về anh lấy luôn ... hiiiiiiiiiiiiii
Nó nằm cạnh anh trên giường . Cùng cười đùa . Mặc dù nó chưa biết tên anh , và anh cũng thế . Nhưng ở anh nó có 1 thứ cảm giác rất ấm áp và thân thuộc . Có lẽ nó đã gặp anh từ kiếp trước . Hoặc kiếp trước nữa .
Nó mông lung suy nghĩ và không nói gì nữa . Và anh cũng im lặng . Thôi cười đùa . Anh chợt như phát hiện ra .
_ Ơ này , em bảo sẽ giải thik tất cả với anh cơ mà . Sao em cứ lảng đi thế . Trả lời đi . Tại sao em phải làm thế này ?
_ Làm thế này là làm thế nào ?
_ Thì chủ động đi dụ dỗ con trai nhà lành , rồi hại đời trai của người ta , cướp đi cái trong trắng của người ta ... Tội em đáng ăn đấm ...
_ Thôi đi xin anh ... haha ... Anh mà trong trắng cái nỗi gì .... Có mà trong trắng như tờ giấy than ... _ Nó cười phá lên .
_ Mà em hỏi thật nhé đây là lần thứ mấy nghìn của anh rồi ?
Nó lật người lại , chống 2 khuỷu tay xuống đất , nhìn vào mắt anh , chớp chớp trông rất là điêu ...
Đến lượt anh cười phá lên :
_ Khiếp em cứ nói quá . Lần thứ mấy trăm thôi chứ . Mấy nghìn thì quá đáng quá ....
_ Em nghi lắm .... _ Nó nhíu mày rồi cười cười .
Mà này em lại lừa anh rồi .... Anh đang hỏi em cơ mà .... Em ăn gian thế ...
_ Hỏi gì ấy nhở , em quên rồi ... _ Nó lại gãi đầu .
Bị anh cốc cho 1 cái .
_ Phét vừa thôi . Anh có phải con lừa để em dắt mũi đâu . Đánh trống lảng mấy lần rồi . Nói đi ... Tại sao thế ? Tại sao lại đi cho không 1 người không quen biết ?
_ Vậy em cho anh đoán 3 lần .
_ Chắc chắn là người yêu em có vấn đề . ... Em giận nó nên mới tức mình ngủ với người khác ?
_ Giận dỗi người yêu thì việc quái gì phải đi ngủ với người khác chứ . Cứ sút thẳng vào mông nó . Người yêu em hư em đá cho bay đít . Giả thiết của anh vô lí lắm .
_ Đấy, con gái mà ăn nói như thế sau này sao lấy đc chồng ... Thực ra ... Lúc ở bar anh thấy em tát bốp vào mặt 1 cậu .... _ Trời ơi cái thằng đó mà anh cũng nghĩ là người yêu em ... _ Nó cười ngặt nghẽo _ ... Đến xách dép còn chưa đáng ...
.....8h. Tại quán rượu .
Cô bé đứng trước cửa quán rượu . Chiếc váy ngắn màu trắng và quần tất đen . ( Đen sì í , không lộ 1 mảng đùi nào )
Trời không lạnh lắm nhưng nếu ai để ý sẽ thấy cô khẽ run rẩy.
Chưa bao giờ cô đến quán rượu như thế này . 1 mình .
Buổi tối ở quán bar khá ồn ào và đông đúc , và đương nhiên , nồng nặc mùi rượu và mùi người trộn lẫn vào nhau.
Tiếng nhạc xập xình . Cô bé lạ lẫm nhìn ngó những người xung quanh mình . Bất chợt 1 cái khoác vai .
_ Em gái ơi tối nay đi chơi đê ...
1 hàm răng khấp khểnh nhe ra cười toe . Cô bé ngó sang bên trái , nơi cái chất giọng miền nam sặc mùi rượu ấy .
1 tên con trai gầy và cao lêu đêu . Tóc hắn khá dài , làm xoăn xù ra bờm xờm và nhuộm 7 sắc cầu vồng sặc sợ như 1 con vẹt . Hắn mặc 1 cái áo hawai chẳng thiếu thứ màu gì trên đời , và không cài cúc áo phía trên , để lộ ngực . Phía dưới là 1 cái quần đùi cây dừa
" Trời đất ơi đâu ra cái thể loại dị hợm này vậy? "
Con bé nghĩ thầm trong đầu " Thà chết còn hơn đi chơi với anh "
Cô bé gạt tay anh chàng ra khỏi vai mình
_ Đồ dở hơi , quen biết gì mà đòi khoác vai ... Xê ra đi ... Ra chỗ khác chơi _ Giọng quát của nó át cả tiếng nhạc xập xình ngoài quán .
Nhưng có vẻ chả ai để ý .
_ Ui cha ... Miệng lưỡi ghê gứm chưa .... Đi chơi với anh 1 tí ... Tí về thik gì anh mua cho
_ Đã bảo không rồi mà ... Anh biến đi ... Đồ hàm cá mập ...
_ Gứm chết , làm gì mà kiêu .... hehe ... Thì hum sau vậy ... cưng nhé ...
Thằng cha thò tay vào váy và bóp mông cô nàng
_ A ... Cái thằng dâm dê này ...
Nó trợn mắt quay người lại kèm theo 1 cái tát trời giáng vào mặt thằng kia .
Quán rượu ngừng xôn xao trong 1 giây .
Giờ chỉ còn tiếng nhạc xập xình .
Tên dê già hơi bất ngờ vì cái tát . Đứng hình mất mấy giây sau nữa .
Quán rượu lại trở về vẻ náo nhiệt của nó . Dường như chưa từng có gì xảy ra vài giây trc đây .
Chuyện này có lẽ là quá bình thường ở đây .
Thằng cha lấy tay ôm má
_ Ơ hay cái con đĩ này .... May cho mày là ông không đánh đàn bà...
Nói đoạn lầm bầm quay lưng bỏ đi.
" Mẹ , đúng là ra ngõ gặp gái , đen vãi đái .... Đang ấm tự dưng bị ăn tát ... "
----------o0o----------
_ Và sau đó em tìm thấy anh .... hiiiiiiii
Kể cũng khổ thân cho thằng bé ... Còn gì là sĩ diện của đàn ông nữa _ Anh lắc lắc cái đầu.
_ Ui trời khổ thân gì chứ cái loại đấy _ Giọng cô bé bức xúc rõ rệt _ Phải ăn 10 cái tát như thế mới đáng . Nghĩ lại cái mặt nó lúc vừa bị ăn tát mới tức cười chứ .... haha
Cô bé vừa cười vừa nhớ lại cái cảnh đấy . Nó hiện trong đầu rõ như 1 thước phim .
_ Đáng đời con cáo già gian ác _ Cô bé vẫn không ngừng cười .
_ Em mặc váy ngắn cũn cỡn như vầy trách nào bị hiểu nhầm .... Cái váy đấy mẹ anh mặc mới hợp ... hehe ... Tí anh lấy đấy ...
_ Cái anh này hay nhờ . Sao cứ đòi lấy váy của em thế _ Nó giả vờ nhăn mặt .
Cái cô bé này hay thật đấy . Lúc thật thì cứ như đùa . Lúc đùa lại như thật . Đùa mà mặt mũi có thể tỉnh bơ , không hề cười . Thật mà cười cười khiến người ta cứ nghĩ là đang đùa . Khiến người đối diện cứ quay tít mù , chẳng biết đâu mà lần .
Quả là 1 cô bé kì lạ . Anh nghĩ .
_ Em lại bắt đầu lạc đề rồi đấy . Vậy cũng có thể do người yêu em bị yếu sinh lí .... Ko lên đc ... _ Anh cười rất chi là khoái trá và gian ác .
Tưởng tưởng ra trong đầu 1 anh người yêu nhỏ bé và sợ sệt , với cái ấy chỉ to bằng quả ớt khô .
_ Vậy đây là lượt đoán thứ 2 hả ?
_ Không , vẫn là lần 1 . Anh đang đoán người yêu nhóc có vấn đề mà .
_ Ui ... Áaaaaaaa ... Mấy tuổi rồi mà còn chơi cấu ...
_ Cho chừa cái tội trêu em đi .
_ Trêu gì mà trêu . Đang đoán mà, lại bảo trêu .
_ Chả nghiêm túc gì cả _ Cô bé nói kèm theo 1 cái bĩu môi.
_ Vậy thì hẳn thằng đó có vấn đề về thần kinh rồi . Sao lại yêu đc 1 con nhóc như em . Dữ như sư tử ấy ........ Ah mà đây vẫn là lân 1 đấy nhé .
_ Không . Không phải ... Không có thằng người yêu nào cả . Em chia tay người yêu lâu rồi .
Cô bé cười rất tươi , cố gắng tỏ ra không có gì cả . Nhưng anh hiểu , vì giọng nói của cô ấy nghe cứ như săp khóc ...
_ Vậy để anh đoán lần 2 . Nếu người yêu em không có vấn đề thì vấn đề chắc chắn là do em .
Anh nhăn trán có vẻ như đang suy nghĩ rất là dữ dội .
_ ... Có thể em bị bệnh gì đó , như là siđa, hay giang mai , nên em thù đời , muốn lây bệnh cho tất cả đàn ông trong thiên hạ ....
_ Ôi ôi ... hahaha ... ( Cười như lên đồng ) ... Vậy mà anh cũng nghĩ ra đc ... Anh khéo tưởng tượng quá nhở .... Chứ đàn ông trong thiên hạ mà ai cũng đeo bao như anh thì có phải kế hoạch của em hỏng bét không ... _ Cô bé to tiếng _ ... Em đâu có ngu .
Anh không nói gì .
_ Và anh cũng quên đây là lần đầu tiên của em . Chăng lẽ anh nghi em dùng chung bơm kim tiêm với lũ nghiện ? ... Hay anh nghi mẹ em bị bệnh giang mai ? _ Nó quát rồi nhổ ngoéo 1 cái râu nữa .
_ Ấy ấy ... Anh không có ý đó , em đừng suy diễn ... Mà em bỏ ngay cái trò thô bạo đấy đi .. Từ nãy giờ 2 cái rồi đấy ... Cỡ em chắc trc hành hung người yêu phải biết _ Anh lại cười hề hề .
_ Râu trên cằm anh đầy kia kìa . Tiếc 2 cái râu hả . Thôi anh đoán tiếp đi , đừng có mà nhắc đến cái con người đó .
_ Thì có thể do em vào bệnh viện để chữa bệnh , rồi vô tình bị lây bệnh ... Ví dụ như đi nhổ răng chẳng hạn ...
_ Anh vô lí . Thế thì em sẽ ngủ với cái thằng nhổ răng cho em . Chẳng cần mất công đi tìm anh .
Anh chợt thần người ra .
_ Nếu em không tìm đến quán rượu đó . Nếu em không nhìn thấy anh . Nếu em lừa đc 1 thằng nào đó đẹp trai hơn anh . Hoặc nếu hôm nay anh không hứng lên đi uống rượu . Và nếu anh đi uống rượu ở 1 quán khác . Đây cũng không phải là quán quen của anh ... Thì cuộc đời của em chắc sẽ sang hướng khác đấy ....
Anh tự nhiên trầm ngâm
May cho em anh là người tốt đấy _ Anh cười , không hề đùa.
_ Không có nhiều cái nếu đâu anh . Số phận của em là sẽ gặp anh. Không tối này thì sẽ là tối khác . Không nơi này thì sẽ là nơi khác . Số của em là số ngủ với anh ... hiiiiiiiiii
Anh gật gật cái đầu .
_ Uh nghe cũng đúng. Thế sao em lại vào quán rượu đó ?
_ Ở đâu thì đàn ông mất tỉnh táo và dễ bị lừa nhất ?_ Nó cười _ Em cũng suy nghĩ mãi đấy ... Hihi ..
_ Ý anh hỏi không phải ý đấy . Nhưng có vẻ hợp lí .
Anh lại đùa đc ngay
_ Mà em lừa trai cũng khá đấy .... hehe ... Chứ xấu như em mà gặp anh lúc anh tỉnh táo thì sao mà lừa anh lên giường đc ... hehehe .....
_ Gứm chết . Ma nó thèm ... Anh còn 1 lần đoán nữa thôi đấy .
_ Ờ ờ biết rồi ............. Nếu không phải do người yêu em , cũng ko phải do em ... Thì chắc chắn là do anh rồi ...
Như chợt nghĩ ra 1 phát minh vĩ đại nào đấy , anh cười to và vỗ tay đánh bốp 1 cái .
_ Vậy như thế này : Tình cờ đi ngang qua quán rượu,sau đó chợt nhìn thấy sắc đẹp kiều diễm như tiên giáng trần của anh .... 1 vẻ đẹp chim sa cá lặn ... nghiêng nước nghiêng thành ... vẻ đẹp đến nỗi em chưa bao giờ hình dung đến ... sau đó em không kìm chế đc ham muốn ... sau đó đòi ngủ với anh ...
Anh ngồi bật cả dậy , hai tay chém chém như đang thuyết giảng , mắt nhìn xa xôi . Và chính xác là anh ấy thật sự đang chìm đắm ở trong cái viễn cảnh mà anh ấy vẽ ra ...
_ Này anh đang kể chuyện cổ tích đấy ah ..._ 1 cái lừ mắt _ Gì mà lắm "sau đó" thế .... Giả sử như em bị cận thị 10 đi ốp thì đó cũng có thể là 1 lí do ...
Nó lại cười . Buổi tối hôm nay thật thú vị . Nó đã cười rất nhiều . Thật sự anh là 1 con người rất thú vị .
_ Nhưng có vẻ trí thông minh anh kém ... Đoán 3 lần sai cả 3 ...
_ Uh, cứ cho là thế đi _ Anh không đùa nữa _ Vậy cô nhóc thông minh giải thik cho anh mọi chuyện xem nó ra làm sao ?
_ Hả ... Sắp chết ? ... Sao lại sắp chết ? ... Em bị bệnh gì hả ?....
_ Không .... Em chẳng có bệnh gì cả .
Thế sao mà sắp chết ?
_ Tự tử chết .
Cô bé im lặng trong vài giây . Có lẽ anh ấy cần thời gian để hiểu 3 chữ đó.
_ Em sắp tự tử chết.
2 chữ tự tử từ mồm em cứ nhẹ tênh . Nghe cứ như em sắp đi ăn cơm rồi đây ...
_ Em điên rồi _ Cái mặt anh nhăn hết cả lại _ Trấn đời anh chưa thấy ai điên như em .
Cô bé cắn môi không nói gì .
_ Trông em yêu đời như thế . Cười nhiều như thế . Em không thể tự tử chết đc .
_ Vâng, anh nghĩ thế nào thì tùy . Nhưng em sẽ tự tử chết . Số của em là sẽ tự tử chết .
_ Thật ngớ ngẩn _ Anh cười khẩy _ Thế sao mà tự tử chết ? Chắc không phải bị điểm kém bố mẹ mắng mà tự tử chết đấy chứ ?
Giọng anh nghe vẻ mỉa mai , nhưng cô bé không để ý . Cô có thể hiểu đc nếu anh không chấp nhận đc chuyện này .
_ Đây là cả 1 câu chuyện dài . 1 đêm nay không đủ cho anh nghe hết đâu . Và nếu anh nghe hết thì chưa chắc anh đã hiểu đc nhưng suy nghĩ của em .
_ Uh , đúng là anh không hiểu đc đâu .... Thế bao giờ thì tự tử chết ?
_ Em cũng chưa biết chính xác anh ạ .... Nhưng sẽ trong thời gian ngắn nhất ... Sau khi em đã hưởng đc kha khá lạc thú ở trên đời này ... _ Lại là 1 nụ cười .
_ Ví dụ như là ....
_ Là sex, hay uống rượu say cho đến khi nhũn hết người ra , và đi bay , đi đua xe , hít hêrôin ... Những thứ mà em chưa từng làm ...
_ Em thực hiện đc đến đâu rồi .
_ Anh là cái đầu tiên đấy _ Nó cười và quay sang anh.
Không thể đếm hết đc số kiểu cười của nó . Cười cùng đủ các loại sắc thái . Hỉ nộ ái ố .... Rất nhiều các kiểu cười ...
_ Đầu óc em thật không bình thường _ Anh thở dài .
_ Anh không phải là người đầu tiên nói thế đâu ... ^^ .... _ Anh xem mấy giờ rồi .
2h rồi . Em phải về ah . Về muộn thế mà bố mẹ ko nói gì ?
Nó nhỏm dậy , tìm quần áo vứt vung vãi khắp nơi và mặc vào người.
_ Bố đi công tác thỉnh thoảng mới về . Mẹ đi bói toán cúng bái gì đấy , mai mới về .
_ Ở nhà 1 mình ah ?
_ 2 mình .
_ Ơ này thế mặc cả váy của mẹ anh về ah .
Nó lờ đi câu đùa của anh, già vờ không nghe thấy .
_ Thôi em về trc đây. Anh trả tiền phòng nhé.
_ Thế mà cũng dặn . Em sẽ trả chắc . Ơ này tối thế mà cũng về ah?_ Anh vừa nói vừa mặc quần áo.
_ Phải về trc khi hàng xóm em dậy .
_ Đi bộ về á?
_ Chứ sao nữa .
Anh muốn giúp cô bé . Chắc chắn là nó có chuyện , anh biết . Và anh thực sự muốn giúp nó , vì anh cảm thấy rất quan tâm đến cô bé kì lạ này .
_ Thôi đợi anh mặc quần áo xong anh đư về . Tối thế đi 1 mình ma bắt .
_ Sắp chết rồi còn sợ gì nữa _ Nó cười phá lên.
Nó đã mặc quần áo xong . Bước ra cửa rất nhanh, cư như là muốn chạy trốn vậy .
Anh túm lấy tay nó và nhìn vào mắt .
_ Ơ ... Sao lại có gặp lại nữa ... Gặp thế thôi chứ ... 1 đi không trở lại _ Nó lè lưỡi _ Tình nghĩa đôi mình có thế thôi _ Cười thật tươi và gỡ tay anh ra .
_ Chờ đã ... Cho anh số ...
Nó quay lại và vẫy tay tạm biệt anh . Anh mặc thật vội quần áo rôi chạy theo
" Chờ đã , cô bé . Anh sẽ giúp em . "
_ Từ từ , anh đưa về _ Anh đã đuổi kịp nó
_ Không thik ... Em ko muốn anh biết nhà ...Phiền lắm ... Thế nhé ... Tạm biệt anh ...
Nó nhướn lên hôn nhẹ vào má anh rồi quay đầu bước đi.
Vĩnh biệt anh, chàng trai dễ thương . Anh là 1 người tốt , rất dịu dàng. Lên đến đó em sẽ để tâm phù hộ cho anh .
Chào anh . Người tình 1 đêm!
Nó bước đi không hề quay đầu lại.
_ Thế ai sẽ đưa em về lúc em say rượu nhũn ra?
Ai sẽ cho em cùng đua xe thế ?
_ Em sẽ tự mua thuốc lắc để cắn chắc ?
Em sẽ tự tìm đc hêrôin để hít ah?
Cô bé dừng hẳn bước và quay lại . Mặt cô nhăn lại và lấy 2 tay ôm trán .
_ Khỉ thật , em còn chưa tính đến những chuyện đó
Anh bước thật nhanh đến bên cạnh , khoác tay anh lên vai nó.
_ Ít nhất thì anh cũng sành đời hơn. Anh sẽ giúp em. Từ giờ anh sẽ là BOSS của em ...
----------o0o----------10h30.
1 buổi sáng mùa xuân . Những ánh nắng len lỏi từ khung cửa sổ , tràn vào căn phòng nhỏ sơn toàn màu hồng . Nắng ùa cả lên giường , nơi có 1 cô bé đang ngủ . Nắng nhảy nhót trên đôi mắt khẽ nhắm hờ của cô bé khiến nó giật giật .
" Khỉ thật , tối qua ngủ lại quên đóng cửa sổ "
Cô bé cảm thấy ngày hôm nay sẽ là 1 ngày tốt lành đây , mặc dù trong người vẫn còn rất mệt ( Đêm qua ngủ đc có mấy tiếng )
Trên chiếc bàn học bằng gỗ ép, nơi chiếc điện thoại nhỏ màu bạc treo lủng lẳng đủ thứ trên đời, chiếc đèn hiệu vẫn nhấp nháy . Có lẽ có tin nhắn hay gọi nhớ gì đấy .
" Dậy chưa thế . Khi nào dậy gọi cho anh ."_ SMS từ Đăng Khôi .
Nó mơ màng nghĩ lại buổi tối hôm qua lúc anh chở nó về .
_ Này em lưu tên anh vào máy là cái gì thế . Đừng có mà đặt mấy tên linh tinh đấy nhé _ Anh quay lại và liếc vào cái màn hình nhỏ xíu .
Nó ngồi đằng sau, vẫn đang cắm mặt bấm bấm .
_ Anh thik cái tên " Chủ Silip " chứ ?_ Nó ghé mặt vào tai anh hỏi nhỏ .
_ Trời đất , người đẹp thế này mà em đặt cho cái tên xấu thế . >"< . Đổi đi , đổi đi .
_ Ơ , em chỉ hỏi anh có thik ko thôi mà .... Chứ trong đây em lưu tên khác rồi .... Nhưng nếu anh thik cái tên đó thì em có thể sửa lại ... _ Nó tỉnh bơ .
_ Đang lưu tên gì ? _ Qua gương chiếu hậu anh khẽ lườm cho nó 1 cái .
" Cái con bé này , thể nào nó cũng đặt cho mình 1 cái tên bố láo cho mà xem "
_ Tên là Đăng Khôi .... hihi ... Tên đẹp không ? _ Nó cười tít cả mắt .
Xe phanh cái kíttttttt .
_ Sao em biết anh tên là Khôi ? ... Khai thật mau ... Tất cả những cái em nói lúc nãy không phải là trò đùa chứ ?
_ Ơ ơ , sao anh lại tên là Khôi ? ... Em đặt vu vơ thế thôi mà ...
_ Thì bố mẹ đặt tên là Khôi thì tên là Khôi ... Mà vu vơ là vu vơ thế nào ? .. Vu vơ làm sao mà trúng đc ? _ Anh nghiêm giọng .
_ Ơ hóa ra tên là Khôi thật ... haha ...._ Nó thấy có cái gì đó rất buồn cười .
_ Cười cái gì mà cười .... Có cái gì đáng cười .... Sao em biết anh tên là Khôi ...
_ Tại cái mặt anh nó cứ Khôi Khôi thế nào í ... _ Mặt em vẫn tỉnh bơ.
Anh cốc vào đầu nó rất là đau .
_ Này , anh đừng có mà cậy đội mũ bảo hiểm _ Nó lườm _ Thik bị nhổ râu không ?
_ Nói thật , không thì xuống ... Em bị sa thải ... Anh rất ghét những người không trung thực ...
_ Tại anh có kiểu cười răng khểnh giống anh Khôi mà . Chứ bố ai biết đc anh tên là Khôi ... Làm gì mà anh căng thẳng thế .
_ Uh , thế cười răng khểnh có đẹp trai không ?
_ Có có , đẹp trai chứ ....
Nó chớp mắt lia lịa và mơ màng nghĩ về thần tượng Đăng Khôi ... Ôi ôi anh ấy đẹp trai khỏi phải nói ... Dễ thương đừng hỏi í ....
_ Ờ , thế còn nghe đc chứ _ Anh có vẻ rất hài lòng về câu trả lời ( Măc dù trong đầu 2 người hiện lên 2 hình ảnh hoàn toàn khác nhau )...
_ ... Thôi, đi tiếp ..... Em đc nhận làm việc trở lại.
_ Này thế anh lưu tên em là cái gì ... Đưa ngay cái điện thoại đây em xem nào ...
"Nhóc hâm TKCVĐ"....
_ Hả cái gì thế này ... Tờ ka cờ vờ đờ là cái gì ?
_ Tưởng em thông minh lắm cơ mà ... Giỏi dịch đê ... Hô hô _ anh cười có vẻ khoái chí .
_ Thế a lờ đờ dờ hờ là cái gì ?
_ Anh không biết ... Ở đâu ra thế ...
_ Đấy , anh đặt vớ vẩn thế rồi bảo dịch đi ... Bố anh cũng không dịch đc ấy chứ...
_ Ăn nói thế đấy ah ... Đập chết giờ ... "TKCVĐ nghĩa là thần kinh có vấn đề " đấy ... haha ... Thế còn ALĐDH nghĩa là gì ?
_ Nghĩa là "Anh là đồ dở hơi" .... Hahaha ...
_ Này tôi đuổi cô xuống đi bộ ngay bây giờ đấy cô nhé .
_ Này nói cho anh biết mời em lên rồi đuổi xuống hơi bị khó nhé ... Hehe ... _ Nó vênh mặt .
_ Nhân viên mà như thế đấy ... _ Anh thở hắt ra _ Mà này em lại đổi thành cái quái gì thế này ... Cái gì ... " Huyền Siêu Nhân Dũng Cảm " .... Tên em đấy ah ...
_ Vâng ... Chẳng lẽ tên mẹ anh ...
cốp cốp cốp 3 cái vào đầu .
Cúc cu ... Cúc cu ... Cúc cu ... Là nhạc tin nhắn của nó ....
" Ê ê . Dậy đi chứ . Ngủ như lợn thế hả . Đồ lười . " _ SMS từ Đăng Khôi .
" Dậy từ sáng tinh mơ rồi . Chờ trưa anh gọi dậy chắc ."
" Thế sao không gọi lại . Cô thik bị đuổi việc không ?" _ SMS từ Đăng Khôi .
" Không thik gọi lại. Cứ thik thế đấy . Anh giỏi thì đuổi đi . Đồ rậm râu xấu giai . Lè . "
"Tôi ko cãi nhau với cô . Chiều nay 4h . Đến thương lượng hợp đồng . Tôi qua đón . Không cãi ."
Cái anh già này đúng là thik bày trò . Mà toàn trò quái đản và nhố nhăng chứ . Nó tự cười 1 mình....
_ Đây đây... Em kí vào đây ... _ Anh gõ gõ vào chỗ còn trống trên tờ văn bản .
Cô bé cầm tập văn bản gồm mấy tờ A4 gì đấy , kín mít chữ !
_ Đấy , em thấy anh giỏi không . Mới sáng giờ mà anh soạn xong đống này đấy ...
_ Anh cũng rỗi việc ghê nhở _ Cô bé ngước lên nhìn anh 1 cái , sau đó lại cúi xuống cắm cúi đọc _ ... " Hợp đồng lao động" ... " Bên A " ... " Bên B ".... _ Cô bé lầm rầm đọc .
_ Cái gì thế này ? _ Bỗng nó hét lên .
_ Cái gì ? ...Đâu? .... Đưa anh xem nào . Mà em nói be bé thôi chứ . Cứ hét lên thế người ta sẽ tưởng em bị điên đấy.
Và quả thật những người còn lại trong quán cà phê cũng đang quay lại nhìn chằm chằm vào nó .
Tiếng hét lớn trong cái không gian chật hẹp kín mít này làm ai cũng phải giật mình .
lũ con gái bây h lấc cấc thật . Ăn to , nói lớn , hét ra lửa ... Có lẽ trong đầu mọi người đang nghĩ như thế đấy và nó thầm thấy xấu hổ , mặt đỏ lựng cả lên .
_ Anh xem đi cái gì thế này? _ Nó nói với giọng nhỏ nhẹ nhất có thể .
Lấy tay chỉ chỉ vào 1 đoạn chi chít chữ trong tờ giấy .
_ Hờ hờ ... Em cứ nói đủ nghe thôi ... Em biết cái tivi không ... Đấy ... Kia kìa ... Volume khoảng tầm 50/100 gì đấy là đc
Anh nhướn người lên khỏi ghế và gí sát mặt vào mặt nó đang ngồi trên chiếc ghế đối diện và nói nhỏ
_ Em mà cứ thầm thì 1 mình như thế thì người ta cũng sẽ tưởng em bị điên đấy ...
Ngoéo 1 cái . Áaaaaaaaa .
_ Ui trời ơi râu của anh yếu quá , rụng hết cả vào tay em đây này ....
Nó giơ sợi râu nhỏ lên bằng ngón trỏ và ngón cái , đưa lên trước mặt và soi rât kĩ .
_ Mà nó còn bị chẻ ngọn nữa đây này .
Anh ôm cằm và ngồi bệt xuống .
_ Đồ thô bạo . Đc rồi bổ sung điều 4 khoản 4 " Nghiêm cấm việc nhổ râu của bên A "
Anh cúi xuống ghi ghi vào tờ giấy .
_ Nào , bây giờ cùng xem xét lại xem chỗ nào chưa hợp lí nhé.
" I. Quyền lợi của bên A :
1. Đc quyền thỏa mãn sinh lí 1 cách tuyệt đối và bên B bắt buộc phải đáp ứng bất cứ lúc nào "
Ngước lên :
_ Thế em còn gì khác để trả công anh không ?
_ Ko có ... _ Cô bé tiu nghỉu xị cả mặt xuống _ .... Anh là đồ tồi nước đục thả câu ...
"2. Đc quyền dạy dỗ cho bên B điều hay lẽ phải , và bên B bắt buộc phải tuân thủ tuyệt đối, ko đc cãi 1 nửa câu ."
_ Dùng những câu như thế để nói với người lớn là bất kính . Đề nghị em rút lại câu đó.
_ Rút thì rút ...
_ .... Và bổ sung 2 câu mới " Giậu đổ bìm leo" , và " Đục nc béo cò "
"3. Đc quyền bảo bên B lúc nào thì nói , lúc nào thì im, khi nào nói nhỏ , khi nào nói to ( giống như điều khiển 1 cái tivi ) "
_ Đấy , hết rồi . Quyền lợi của anh chỉ mỗi thế thôi ...
" II. Trách nhiệm của bên A :
Phục vụ bên B nhưng lạc thú mà bên B yêu cầu , bao gồm :
1. Sex .
2. Sử dụng trái phép thuốc lắc .
3. Sử dụng trái phép chất cần sa.
4. Tham gia đua xe trái phép.
5. Uống rượu cho đến khi say nhũn ra ( Điều khoản này hợp pháp ) "
_ Đấy , em thấy anh thiệt thòi ghê gớm chưa. Mỗi 3 cái quyền lợi mà bị tận 5 cái trách nhiệm lận.
_ Anh chia nó nhỏ tí ra như thế làm gì chả nhiều . Ơ này mà tại sao ko có hêrôin.
_ Ngu thế đã cần sa rồi còn hêrôin .
_ Ờ ờ . Anh tiếp đi .
" III. Quyền lợi của bên B :
- Đc hưởng toàn bộ các quyền lợi thuộc trách nhiệm của bên A , tức là 5 điều
- Điều khoản bổ sung : Bên B đc quyền gọi bên A bằng anh yêu , cưng , hoặc 1 số cái tên thân ái khác "
_ Thôi thôi em không cần .... Điều khoản này có thể gạch đi ...
" IV . Nghĩa vụ của bên B :
1. Đáp ứng 1 cách tuyệt đối nhu cầu sinh lí của bên A .
2. Bên B phải ăn nói đúng mực , lịch sự , lễ độ , nghiêm cấm ăn nói trống không .
3. Bên A bảo gì nghe nấy .
4. Điều khoản mới bổ sung : Nghiêm cấm bên B đc nhổ râu của bên A. >"<
4b. Nghiêm cấm đc cấu , véo bên A .
4c. Nghiêm cấm việc đe dọa bên A dưới bất kì hình thức nào .
Chấm hết . "
_ Đấy nhé , nhất em rồi nhé . 6 cái quyền lợi mà mỗi 4 cái trách nhiệm . Lời to nhé .... hehe ...
_ Anh đừng có quá đáng . Đến bố em còn không bắt đc em thực hiện nhiều điều khoản như thế .
_ Cỡ em ở nhà chắc ăn đập như thụi nhỉ .... hiiiiiiiii
_ Anh toàn ăn gian thôi . Em không kí đâu .
_ Đằng nào em cũng chẳng mất gì . Chỉ có đc . Em kí đi .. _ Anh nắm nhẹ vào tay nó, nhìn thẳng vào mắt _ ... Phải tin anh ....
_ Vậy từ giờ em chính thức trở thành nhân viên của anh.... Ngày mai ... 7h ... Ở quán rượu ... Điều 5 khoản 2 .... Ăn cơm cho no vào .
_ Ôkê ôkê.

---------- Post added at 13:12 ---------- Previous post was at 13:09 ----------

hihi, chuyện dài mình mới chỉ post 1 đoạn khi nào mình sẽ post hết, đoạn cuối mới hay đấy các bạn ah, cô bé thật đáng thương
View more random threads same category
·                            A! Chí Phèo con.!!!. đã tìm thấy rồi 19/09/2011
·                            chuyện lạk 07/11/2010
·                            Chuyện thằng ăn mày! 22/10/2010
·                            Câu chuyện về người mẹ vĩ đại 29/06/2010
·                            Nghe các câu chuyện trong "Hạt giống tâm... 29/12/2008
·                            48 giờ yêu nhau 18/04/2010
·                            cái chết nhẹ nhàng... 04/10/2011
·                            Anh tệ lắm - nhưng em sẽ chỉ yêu anh thôi! 24/02/2012
·                            Kỷ lục về vòng eo của phụ nữ Việt 02/03/2011
·                            Em cho anh giữ bản quyền...... 30/03/2009
·                            lời hứa của 2 đứa trẻ 17 tuổi-cảm động 08/07/2011
·                            Tên xấu... 01/02/2009
·                            Điều Ước khó khăn 12/07/2011
·                            Cô tấm ngày nay.... 28/07/2011
·                            Bởi tình yêu không có chân...^^ 16/11/2011



Chủ Đề: Mặc địnhchuyện buồn, nhưng rất ý nghĩa, các bạn hãy đọc và cảm nhận nó nhá!

►Lượt Xem: 741
►Trả Lời: 13
►Chia Sẻ:
►Ngày Gửi: 24-12-2009
►Đánh Giá: Sao




Signature
Làm con gái phải ngang tàn bướng bỉnh
Bước vào đời phải ngộ nghĩnh kiêu sa
Sống phải có chút gì tàn nhẫn
Đừng bao giờ qụy lụy dưới chân ai.....
Click here to enlargeClick here to enlargeClick here to enlarge

  Có 3 thành viên đã cảm ơn vitham_ngoc :

anhduonghuyen (24-12-2009), F5 (24-12-2009), poororrich (24-12-2009)
  24-12-2009#2
blackrose_89 đang Online
<="" center="" width="150" height="35">


blackrose_89's Avatar


Ngày tham gia
04-12-09
Địa chỉ
Đồng Văn -Duy Tiên -Hà Nam
Bài viết
33
Thanks
6
  24-12-2009#3
F5 đang Online
TỔNG
<="" center="" width="150" height="35">


F5's Avatar


Ngày tham gia
25-12-08
Địa chỉ
Xóm I - Hòa Hậu - Lý Nhân - Hà Nam
Bài viết
8,503
Thanks
2,464
  24-12-2009#4
Thiên Thạch đang Online
Quy an giang ho.


Thiên Thạch's Avatar


Ngày tham gia
05-07-10
Địa chỉ
Ha Nam
Bài viết
894
Thanks
3
Reply With QuoteReply With Quote
  24-12-2009#5
vitham_ngoc đang Online
<="" center="" width="150" height="35">


vitham_ngoc's Avatar


Ngày tham gia
06-12-09
Địa chỉ
xom ma, nhan binh, ly nhan, ha nam
Bài viết
59
Thanks
5

----------o0o----------
Nó đoán làm việc cạnh cái bếp lò nóng khiến việc mặc thêm 1 cái áo dài tay trở nên thừa
Ông quấn 1 cái khăn to ở ngang hông và dường như nó là 1 cái tạp dề tự chế thì phải.
Ngược lại với bộ dạng nghèo khổ và thiếu thốn của mình, thái độ của ông tỏ ra rất yêu đời . Ông đang huýt sáo 1 giai điệu rất quen thuộc , nhưng nó ko nhớ là bài gì . Tay ông thoăn thoắt đảo đảo cái gì đó trên chảo .
_ Cho con 2 bát cháo bố ơi .
_ Ờ ờ …Xong ngay đây con trai …
_ Bố anh đấy ah ?
_ Uh , bố anh đấy.
_ Thôi đi đừng có mà lừa _ Nó cười .
_ Biết rồi còn hỏi bố anh đấy ah .
Bên cạnh ông già là 1 cái nồi to vật , vung đóng hờ , thò ra cán gỗ của 1 cái muôi to . Bên dưới chiếc bếp than lửa vẫn âm ỉ cháy.
Trong lúc ông già túi bụi múc múc quấy quấy , nó nhìn sang cái bàn nhỏ ở gần cửa có 1 đôi trai gái đang vừa ăn vừa trò chuyện.
_ Đây đây… Của con trai con gái đây… Ăn ngon miệng nhé …
_ Dạ _ 2 người nhìn nhau cười .
Anh bảo nó :
_ Ăn đi . Cháo ở đây ngon lắm .
Nó múc múc , rồi gật gật . Nó ngước lên thấy anh đang húp xì xụp, không cần cả thìa .
Nó định nghĩ câ j đó thật độc địa để trêu chọc anh nhưng rồi lại thôi .
_ Anh này , anh dễ thương lắm đấy …
Hehe … Lại chả dễ thương …
_ Em thấy anh vừa tốt này , vừa dễ thương, vừa hài hước, lại dịu dàng nữa …
Anh thôi xì xụp và nhìn nó . Nó cũng đang nhìn anh . Nhìn thẳng . Chắc lại có vấn đề j rồi , vì bình thường nó chẳng bao giờ khen khen kiêu như thế . Bình thường nó sẽ nói anh kiểu như ” Nhìn anh ăn ngon thật như lợn húp cám ấy ” .Đằng này ko những nó ko nói thế lại còn khen anh tốt này , dịu dàng này , dễ thương này …. Rõ là có vấn đề … Anh thấy quá đỗi ngạc nhiên . Chắc vừa nãy gió to quá .
_ …. Em thấy anh chẳng còn gì để chê cả . Vậy tại sao anh chưa có ny ?
_ Tại sao em nghĩ anh chưa có ny?
_ Nếu thế thì anh đã chẳng thừa hơi chở em đi khắp nơi , chẳng phải mất công soạn cái hợp đồng quái quỉ đó … chẳng còn thời gian mà quan tâm đến em , giúp em … Chẳng lẽ ny anh ko hay biết j ah ? Chẳng lẽ chị ấy ko biết j về em , về hợp đồng của chúng ta ?
_ Thế nếu cô ấy đang đi du học ở 1 nơi nào đó rất xa thì sao ? Ví dụ như là Hà Lan chẳng hạn ….
_ Ah ra thế … Vậy anh không để ý j đến cảm giác của chị ấy ah ? Anh ko thấy việc ngủ với em là có lỗi với chị ấy ah ? _ Nó tự nhiên quát lên và cảm thấy rất bực bội ở trong lòng .
Giọng của nó khiến cho ông bác, và đôi tình nhân kia ngơ ngác nhìn . Nó nhăn mặt và thấy xấu hổ vì sự bực bội vô lí của mình .
_ Ý em là _ Nó nói nhỏ _ cái điều 1 khoản 1 ấy … Anh ko thấy xấu hổ với chị ấy ah ?
_ Anh hiểu cô ấy . Cô ấy là người ko quan tâm đến nhưng thứ thuộc về vật chất , chỉ quan tâm đến những thứ thuộc tinh thần . Chỉ cần anh yêu cô ấy , yêu 1 mình cô ấy … Trong trái tim chỉ yêu mình cô ấy, như thế là đủ .
_ Nghĩa là anh có thể ngủ với những người khác ?
_ Uh , ngủ với những người khác … Chỉ cần anh ko hôn họ …. Cô ấy bảo chỉ đc phép hôn cô ấy … Tất cả nhưng nụ hôn của anh phải dành cho cô ấy … Cả cuộc đời này …
Nó nhớ lại . Đúng là anh chư hề hôn nó . Lúc trên giường cũng ko . Có cái gì đó …. Như là nhói đau ở trong lòng…
_ Chị ấy là người thế nào ?
Đó là cả 1 câu chuyện dài .
Cô ấy là 1 người con gái đẹp , rất đẹp , làn da trắng và mịn màng . Chiếc mũi nhỏ và cao, khuôn mặt thanh tú . Đôi mắt to , sáng , và thông minh. Dáng người đầy đặn và dong dỏng cao . Anh đưa cho nó xem tấm ảnh trong ví . ” Chị ấy đẹp thật đấy “
Cô ấy thông minh, hiền lành, dịu dàng ,gia đình gia giáo nề nếp . Nếu trên đời có 1 ai đó giống với thiên thần thì đó chính là cô ấy . Cô ấy ko cho anh làm chuyện đó và bảo sẽ dành nó cho anh lúc 2 đứa cưới nhau . Cô ấy bảo anh bỏ thuốc lá . Cô ấy cấm anh ko đc đua xe nữa . Cô ấy bảo anh ko đc dùng cần sa nữa , mặc dù nó ko gây nghiện . Cô ấy bảo có ngày anh sẽ phát điên vì thứ đó. Và anh đã dừng tất cả cá thứ đó . Ở bên 1 người hoàn hảo như cô ấy , anh bỗng nhiên thành thằng chả có j cả .
Anh học ko cao bằng cô ấy.
Anh cười những câu chuyện của cô ấy .
Anh làm những gì cô ấy bảo , ko làm những j cô ấy ko thik .
Bất cứ cái gì cô ấy noí anh đều thấy đúng và đều thực hiện theo .
Anh nhỏ bé và yếu đuối trc cô ấy . Cô ấy là Thánh Nữ , con anh chỉ là 1 nô lệ sẵn sàng chết vì cô ấy.
Khi cô ấy bảo sẽ đi du học, anh đã quì xuống , khóc , và xin cô ấy đừng đi.
Nhưng cô ấy vẫn cứ đi .
Anh bảo sẽ chết mất nếu sống thiêu cô ấy .
Cô ấy bảo anh sẽ ko chết …
Và đúng là anh đã ko chết thật.
Anh vẫn sống cho đến bây h , vẫn làm việc ngon lành , vẫn đú đởn rượu bia với bạn bè . mặc dù khi say anh vẫn khóc và gào thét tên cô ấy .
Cô ấy bảo anh đợi 5 năm nữa , rồi cô ấy sẽ quay về và bon anh sẽ hp với nhau suốt đời .
Và chỉ con 3 năm nữa thôi , 3 năm nữa thôi em ạ ….
Nó nhìn 2 bát cháo đã nguội ngắt . Bát của anh còn 1 nửa . Bát của nó gần như còn nguyên . Đôi trai gái đã về từ bao h .
Trên đường về nó chẳng nói gì , chỉ bảo ” Anh đừng hỏi nữa . Em mệt .”
Trong cõi lòng của nó cảm thấy đau đớn và tan nát .
Tại sao cô ấy có tất cả mọi thứ ?
Tại sao ông trời lại sinh ra 1 người như cô ấy để 1 người cũng là con gái như nó phải cảm thấy tủi thân đến thế này ……
Nó cảm thấy quá đỗi ghen tị . Vì cô ấy quá hoàn hảo .
Hay vì nó đã yêu anh rồi ….
…………….


Sửa lần cuối bởi F5 : 24-12-2009 lúc 22:21
Signature
Làm con gái phải ngang tàn bướng bỉnh
Bước vào đời phải ngộ nghĩnh kiêu sa
Sống phải có chút gì tàn nhẫn
Đừng bao giờ qụy lụy dưới chân ai.....
Click here to enlargeClick here to enlargeClick here to enlarge

  Thành viên đã cảm ơn vitham_ngoc :

congaihanam266 (24-12-2009)
  24-12-2009#6
congaihanam266 đang Online
<="" center="" width="150" height="35">


congaihanam266's Avatar


Ngày tham gia
29-09-09
Địa chỉ
ha nam
Bài viết
212
Thanks
281

Rửa tay bằng xà phòng làm giảm nguy cơ mắc nhiều bệnh truyền nhiễm ! trong đó có cúm gà ! quạc quạc.........quạcClick here to enlarge
  24-12-2009#7
vitham_ngoc đang Online
<="" center="" width="150" height="35">


vitham_ngoc's Avatar


Ngày tham gia
06-12-09
Địa chỉ
xom ma, nhan binh, ly nhan, ha nam
Bài viết
59
Thanks
5
Reply With QuoteReply With Quote

  Thành viên đã cảm ơn vitham_ngoc :

sky206 (25-12-2009)
  24-12-2009#8
skyblue1410_hnue đang Online
<="" center="" width="150" height="35">


skyblue1410_hnue's Avatar


Ngày tham gia
19-10-09
Địa chỉ
Hnue
Bài viết
80
Thanks
7
Reply With QuoteReply With Quote
  25-12-2009#9
vitham_ngoc đang Online
<="" center="" width="150" height="35">


vitham_ngoc's Avatar


Ngày tham gia
06-12-09
Địa chỉ
xom ma, nhan binh, ly nhan, ha nam
Bài viết
59
Thanks
5
Lẽ ra em phải cố gắng giữ anh lại, bằng tất cả những gì em có thể làm ....
Em hận mình đã ko làm thế anh ạ ....
Bây giờ thì đã quá muộn ..... đã quá muộn rồi phải ko anh ? "
Nó còn nhớ cái ngày khi anh bảo anh sẽ đi ... " Cô ấy muốn gặp anh ..... Cô ấy ko cam tâm .... Cô ấy ko muốn bọn anh chia tay nhau qua điện thoại như thế ....."
Lúc đó nó chỉ nghĩ cái gì đến sẽ phải đến ....
Nó chỉ nghĩ nếu anh thuộc về chị ấy thì sớm muộn anh cũng sẽ quay về với chị ấy ....
Nó thấy mình cao thượng khi nói với anh " Anh phải đi .... Anh nợ chị ấy .... Còn em sẽ ở đây chờ anh .... "
Nó đã nghĩ nếu anh thực sự thuộc về nó , rồi anh sẽ lại về với nó ........ còn nếu không ..... thì tốt thôi ... như thế tức là chị ấy xứng đáng có đc anh ....
Đơn giản vậy thôi .... và bây giờ nó khóc lóc trong ân hận .... vì nó đã mất anh rồi ......
Nó vẫn còn nhớ, chỉ mới tuần trước thôi, nó và anh , 2 người ngồi cạnh nhau trên chính bãi biển này .
" Cuối cùng anh đã tìm ra 1 cái đáng sống cho em rồi , nhóc ạ " _ Đó là câu anh đã nói với nó trc lúc anh rủ nó đi ngắm cảnh bình minh trên biển _ " Rồi đến đó anh sẽ nói cho em biết "
Nó ngồi đó , chăm chú quan sát bầu trời đang dần hửng sáng lên , khi mà vẫn chưa kịp nhìn thấy bóng dáng mặt trời ở đâu cả . Rồi , từ phía tít nơi đằng xa kia , nơi 1 sợi chỉ dài chạy thẳng từ bên này đến khuất bên kia tầm mắt , cái nơi giao nhau giữa trời và đất, mặt trời đang chậm chạp nhích dần lên từng chút một .
Nó có màu hồng cam rất rực rỡ , tròn đẹp và ngon mắt như lòng đỏ trứng gà để trên chảo lúc ốpla.
Bên dưới là đại dương xanh biếc 1 màu với những con sóng lấp lánh được dát bằng ánh vàng ánh bạc của nắng _ thứ nắng sớm ấm áp của buổi sáng mùa xuân .
Nó chưa từng trông thấy 1 quang cảnh đẹp rực rỡ như vậy . Nỗi xúc động ở trong lòng nó .... Là do cảnh bình minh trên biển .... Hay do người con trai là anh đang ngồi bên cạnh nó ?
Nó lén quay sang anh , anh vẫn đang hướng đôi mắt ra xa xăm nơi biển .Nó thấy mặt trời rực rỡ và biển xanh dịu dàng trong đôi mắt anh. Có lẽ lúc này anh đang nghĩ đến chị ấy , nó đoán vậy .
_ Em biết ko ? ... Mỗi người đều có 1 người sinh ra để dành cho mình ..... Chỉ dành riêng cho mình mà thôi ...
Anh ngừng lại , quay sang nó vẫn đang nhìn anh nãy giờ . Ko thấy nó nói gì , chỉ nhìn anh như vậy .
_ Nếu em chết như thế ....... thì cái người sinh ra để dành cho em ..... anh ta sẽ sống cô đơn và bơ vơ suốt đời .....
_ Anh ta sẽ sống ... sẽ tìm thấy ai đó tốt hơn em hàng tỉ lần .... rồi sống hạnh phúc cả cuộc đời ...
_ Nhưng cô ấy ko sinh ra để dành cho anh ta ... Cô ấy dành cho 1 người khác nữa , và cái người khác đấy sẽ cô đơn và bơ vơ suốt đời ... hoặc chí ít anh ta sẽ lại lấy 1 người khác ko dành cho mình và lại hại đời 1 người khác nữa ...
_ Thôi anh đừng có kể chuyện cổ tích nữa đi ...Đây chính là cái lí do đáng sống mà anh nói đây à..._ Nó cười phát sặc cả lên _ ... Suy nghĩ của anh càng ngày càng rắc rối và kì quặc hơn cả em rồi đấy ....
_ Em mà chết là loạn hết cả lên ngay .... Râu ông nọ cắm cằm bà kia ... rối loạn hết cả ........ rồi sẽ chẳng ai đc hp hết ... Vì vậy _ Anh nhắc lại _ Em phải sống....
_ Nói như anh thì cái chết của em sẽ làm đảo lộn cuộc sống của biết bao nhiêu con người nhỉ _ Nó gãi gãi .
_ Chứ sao nữa _ Anh trả lời _ Loạn lên là cái chắc ....
_ nếu thế thì phải trách cái người sinh ra để dành cho em .... Bạch mã hoàng tử của em ...._ Nó mơ màng _ ... Tại sao anh ấy ko tìm thấy em sớm hơn ? ... Tại sao anh ấy ko đến cứu em ra khỏi cái mớ bòng bong này ? .... Bây giờ anh ấy đang ở đâu .... đang ở đâu hả anh ?...._ Nó cúi xuống dùng tay vẽ vẽ những hình xoắn ốc nguệch ngoạc trên cát .
_ Anh ấy đã tìm thấy em rồi đây .
Tay nó ngừng vẽ , tim bất chợt nhảy vọt ra ngoài trong cái giây phút ấy .... Ý của anh ấy .... liệu có giống như những gì trong đầu nó đang nghĩ lúc này ?
Anh nhẹ nhàng đặt lên môi nó 1 nụ hôn . Chưa có 1 nụ hôn nào nhẹ nhàng đến thế . Nhẹ nhàng như những con sóng kia đang hôn lên bờ cát trắng .
" Anh yêu em "
Nó vẫn chưa hết ngơ ngác . Nó lại nhìn ra biển tránh ánh mắt của anh , ngẫm nghĩ về 3 chữ đó .
Nó đã từng nghĩ anh sẽ là bạch mã hoàng tử của nó , nhưng chỉ trong giấc mơ thôi .... Những điều đó chỉ xuất hiện trong giấc mơ của nó , mà khi tỉnh dậy thậm chí nó còn chẳng dám nghĩ đến ....
Vậy mà bây giờ nó ngồi đây , trong cái giấc mơ đã trở thành sự thật ấy , tự véo vào má mình và thấy đau .
Bộ dạng có phần ngớ ngẩn của nó làm anh phì cười :
_ Này em véo véo cái j thế hả ... Ko phải mơ đâu ... Là thật đấy ... nhóc ạ...
Nó có cái gì để đc anh yêu nào ? ... Nó ko xinh, ko nữ tính , ngang bướng , chẳng có tài cán gì cả , và trong đầu toàn những thứ kì quái ....
Còn chị ấy , chẳng còn từ nào để chê cả ...
Nó tự thấy xấu hổ khi so sánh mình với chị ấy .
Bọn bạn nó thường bảo: " Tao trông mày cũng đc đấy chứ , đâu đến nỗi " hoặc: " Cậu như thế là xinh rồi " giọng đầy an ủi.
Nó biết chứ , mọi người yêu quí nó nên mới nói thế , chứ nó tự biết mình như thế nào . Thậm chí nó còn thấy chán ghét bộ mặt tẻ nhạt của nó trong gương .
Nó nghĩ lại và thấy buồn cười , lúc nó tâm sự với 1 thằng bạn sắp thân của nó , bạn nó bảo :
" Mày í ... Xinh thì cũng bình thường .... Nhưng đứa nào nói xấu đáng ăn đấm vào mồm ..."
Bạn nó luôn thế , tuy nói chuyện có hơi thô bỉ cục mịch 1 tí , nhưng luôn yêu quí , bênh vực , và bảo vệ cho nó , quan tâm đến nó ...
Còn nó thì thik j làm nấy , luôn làm theo ý mình , chẳng thèm để ý xem cảm giác của người khác như thế nào ...
Chính nó còn thấy chán nó . Tại sao anh có thể yêu nó ? Tại sao anh có thể bỏ chị ấy để đến với nó ? Càng nghĩ càng ko thể hiểu nổi
Cái mặt nó vẫn ngơ ngác đến tội nghiệp .
_ Anh sẽ bỏ chị ấy ah ?.....
_ Rồi cô ấy sẽ tìm đc 1 người khác tốt hơn anh ... Còn nếu anh bỏ mặc em ....... ai sẽ rước em đi ..... hehe .... dữ như em ma nó dám rước .... ah mà chơi với anh nhiều cũng thấy em hiền đi đấy .....hehe .....
_ Anh thì lúc nào cũng đùa đc _ Nó lườm anh cháy cả quần áo_ Người ta đang hỏi nghiêm túc thì lại trả lời lăng nhăng ...
Anh nhìn sang nó , nó lại đang cúi xuống và vẽ trên cát mấy hình loằng ngoằng gì đó .
_ Anh yêu em vì mỗi ngày bên em là 1 ngày thú vị , mới mẻ và phiêu lưu ... Anh thik cái con người không nguyên tắc của em ...Anh yêu em vì nụ cười mắt híp của em ... Anh yêu em vì em dễ thương , ở bên em anh thấy thoải mái , dễ chịu , và vui vẻ ...... Anh yêu em vì ở bên em anh thấy mình thực sự là đàn ông , mạnh mẽ và quyết định mọi chuyện ..... Anh yêu em vì anh muốn che chở cho em .....Cô ấy sẽ vẫn sống tốt và vui vẻ khi ko có anh .... Còn em sẽ chết với 1 vốc thuốc ngủ ..... Anh ko yên tâm giao em cho bất kì thằng nào khác đâu .... Vì vậy anh tình nguyện ở bên em , chăm sóc cho em .... Ở bên em anh trở thành 1 thằng có trách nhiệm , anh ko hút thuốc , ko uống rượu , ko đua xe , ko sạc pin .... ko gì hết ..... vì anh cảm thấy cần phải làm như thế , chứ ko vì ai đó bảo anh phải làm như thế .......... Anh sống có trách nhiệm với anh , và với bản thân mình ...
Nó ngồi bó gối , dựa cằm lên đó và chăm chú lắng nghe
_ Nhiều lí do quá nhở ........ nhưng em vẫn thấy ko thuyết phục lắm ...._ Nó hơi nhăn trán .
_ Em biết ko , anh thật sự cảm thấy anh có trách nhiệm với em , thật đấy .... Ngay từ cái hôm đầu tiên ấy , anh đã có thể để kệ em , thik chết thì chết anh chẳng liên quan ...... Anh đã có thể bỏ mặc em ở đấy và về nhà làm 1 giấc ngay sau đó , nhưng anh đã ko làm thế .... Anh nghĩ ra soạn cái hợp đồng đó và gắn bó với em đến bây giờ ....... Như kiểu có cái gì đó , ở tít trên cao kia , bảo anh phải làm thế ........ và anh cứ thế thực hiện theo thôi , như thể đó là điều đương nhiên anh phải làm ...
_ Em có nghĩ đó là số phận ko ? ..... Em có nghĩ em sinh ra để dành cho anh ko ? .......
Anh kéo nó lại gần và quàng tay ôm nó .
_ Em ko biết nữa .... Cũng có thể .... _ Nó dựa đầu vào vai anh đầy tin tưởng _ ... Chỉ cần sáng nào đc ngồi cạnh bên anh như thế này .....
_ Này thế anh hỏi thật em yêu anh từ lúc nào ?
_ Vừa nãy mấy phút trước í ... Lúc anh bảo yêu em .... _ Nó cười tinh nghịch , cái mắt híp cả lại
_ Thôi đi đừng có phét ... Để anh đoán nhé , chắc em đã yêu anh ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh rồi ..... Kiểu tình yêu sét đánh í .... ^^
_ Anh toàn đoán linh tinh .... 10 lần sai cả 10 ...
_ Thế thì từ khi nào ?
Nó im lặng 1 lúc , hình như để nhớ lại cho chính xác.
_ Có thể là lúc em nghe anh sẵn sàng chết với em .... Cái lúc phóng xe máy 90 km/h í ... Em thấy cảm động lắm .....
_ Có 80 thôi đâu đã đến 90 ...
_ Cả khi sau đó anh đưa em đi ăn .... Em biết anh nghĩ em mệt và say xe nên mới làm thế .... Em thấy cũng cảm động nữa ....
_ Ui giời .... Có thế thôi mà cũng cảm động nữa ..... Con gái hay cảm động cái kiểu vớ vẩn nhở ...
_ Anh vớ vẩn í ..... Cười híp mắt mà cũng thấy yêu .... Đúng là vớ vẩn _ Nó cười .
_ Người ta yêu cho là may lại còn bảo vớ vẩn ..... Này thì vớ vẩn này ..... _ Anh bốc 1 nắm cát dưới chân và đổ ụp lên đầu nó .
Cát dính bê bết lên tóc và chảy xuống mặt .
_ Này anh nghịch bẩn vừa thôi chứ _ Nó quát .
_ Này thì nghịch bẩn này ... _ Anh lại bốc 1 nắm nữa dốc vào đầu nó
Những kí ức giờ chỉ còn là những hình ảnh nhòe dần trong mắt nó .... Hình ảnh của anh và nó chạy đuổi , đùa giỡn nhau trên bãi biển vắng người ...
Bây giờ chỉ 1 mình nó ngồi đây , nhớ về anh , con người đã cách xa nó cả thế giới ...
Có đau lắm ko anh? ... Anh chết có đau đớn lắm ko anh ? ... Xác anh còn chưa được chôn xuống đất ... Ở đó có lạnh lắm không anh ơi ... Khôi ơi ...
Nước mắt nó đã ngừng chảy , khóe mắt rát và khô khốc .... Đã 3,4 ngày nay nó ko ăn uống được gì ...
Nó nhớ trước khi đi anh đã dặn nó
_ Ở nhà phải ngoan , ko đc làm gì dại dột nhé, chờ anh về .........
_ Nhỡ anh sang gặp chị ấy rồi lại đổi ý thì sao? ..._ Nó xị cái mặt ra .
_ Đổi ý thì anh vẫn về .... Chứ ai cho ở mãi bên đấy ... Họ chả tống cổ về nước ý chứ ...
Nó vẫn buồn bã ra mặt , nước mắt chực rơm rớm .
_ Anh sẽ về mà .... Ít nhất thì mình vẫn còn bản hợp đồng chưa thực hiện xong mà ..... Anh sẽ ko bỏ trốn cùng cô ấy đâu ...hehe ..........Em có tin anh không ? ....
_ Hơi hơi tin 1 tí tẹo .... _ Nó nhăn trán .
_ À anh có cái này cho em .... Khi nào nhớ anh thì lôi nó ra ôm nhé ....
Anh rút từ trong 1 cái túi to sẫm màu ra và đưa cho nó .
_ Cái quái gì thế này ? _ Nó tròn mắt lên kinh ngạc .
_ Con đấy .... ........Con của chúng mình đấy ........... hehe .....
_ Con cái gì mà màu cam lè ra như thế này ......_ Nó lắc lắc đầu _ ... Không phải con em đâu ...________________
Nó nhìn cái gối hình con cua màu cam to đùng làm bằng vải và bông , có đủ cả 8 chân và 2 càng . 2 mắt nó làm bằng 2 cái cúc to tướng màu đen lồi cả ra .
_ Thì em chả bảo đứa đầu tiên là Cua còn gì ...
_ Em bảo sẽ sinh con rồi đặt tên con là Cua chứ .. có bảo sẽ đẻ ra 1 con cua đâu ....
_ Em xem đi , nó dễ thương giống em thế này mà ... Người ta còn bảo " ngang như cua " nữa mà .... chả giống em thì giống ai ... .....
_ Giống anh í .... Cái này trả lại anh .... Em ko thik ....
Nó nhớ cuối cùng anh cũng phải đưa nó ra cửa hàng , mua lấy 1 đứa , theo đúng ý nó .
_ Khiếp em chọn con khác đi , con này lưỡi thè hết cả ra ngoài , trông gớm chết .....
_ Không , em thik con này .....
Nó nhớ trong những ngày chờ đợi anh ,bên người nó ko thể thiếu 2 thứ , một là cái gối hình con Cua, hai là 1 thằng người làm bằng bông, có 2 mắt tròn to , màu xanh,đội cái mũ lưỡi trai màu hồng , và mặc cái áo thun màu hồng có mặt 1 con gấu, bên dưới là cái quần cộc , cũng màu hồng, 2 chân dài và lủng lẳng , lưỡi nó thè hết cả ra ngoài ,đặt tên là Cua.... Đi đâu nó cũng khoác theo 1 cái ba lô, đựng cả 2 con đó trong đấy .
Nó nhớ nó đã ngồi cả 3,4 ngày trước cửa căn hộ nhà anh, ko ăn uống gì , ko nói câu nào ....... cả hàng xóm của anh ra hỏi nó cũng ko nói .
Nó nhớ nó đã nghĩ nhất định anh sẽ trở về mà , nhất định anh sẽ trở về mà .... vì anh đã hứa như thế .... vì 1 bản hợp đồng còn dang dở ....
Nó nhớ giọng nói ấm áp của anh qua điện thoại " Nín đi , ngày mai anh về với em ....."
Nó nhớ nó chỉ cười khi nghe 1 máy bay từ San Francisco về Việt Nam gặp sự cố rơi xuống biển , người ta đang nghi ngờ do khủng bố .
Nó đã nghĩ mỗi ngày có hàng chục cái máy bay từ San Francisco ............ không lẽ nào trên chiếc máy bay bị rơi đó lại có cả Khôi của nó ?
Nó nhớ những ngày ngồi chờ trước cửa nhà anh nước mắt của nó đã làm ướt sũng nhóc Cua ....
" Nếu mày thực sự muốn tao chết ................. thì điều đó quá dễ dàng thôi mà ..... 1 vốc thuốc ngủ thế là xong ...............
Tại sao lại cho tao gặp anh ấy ? ..................
Tại sao quá độc ác như thế ?....
Tại sao cứ mãi đùa giỡn với người khác như vậy ?
Tại sao lại cho tao gắn bó với anh ấy ........... để rồi lại cướp mất anh ấy khỏi tao ?....
Tại sao ?
Tại sao ?
Tại sao ? "
Nó giận dữ ném chiếc chìa khóa ra biển . Trong lòng nó bây giờ chỉ còn những con sóng biển gào thét dữ dội trong mưa bão ....
Đó là 1 ngày mùa xuân trời mưa phùn lất phất
Trên bãi biển vắng người, người ta thấy 1 cô gái nhỏ tiến dần về phía biển . Cô gái mặc chiếc váy đơn giản màu trắng , áo khoác màu đỏ và khoác 1 chiếc ba lô to màu đen . Trên tay nó là chiếc dây xích to được quấn vài vòng và khóa bằng khóa sắt ....
" Tại sao mày nỡ làm thế ? ....
Anh ấy là sợi dây duy nhất nối tao với cái thế giới này .....
Vậy mà mày nỡ giết anh ấy ....
Nếu muốn tao chết thì chỉ mình tao là đủ mà ....
Tại sao mày nỡ giết anh ấy ..... "
Cô gái bước đi không hề quay đầu lại , biển lạnh giá đang ôm cô vào lòng
" Vậy thì mày sẽ chẳng có gì hết ....
Tao sẽ chẳng để lại gì cả ...........không gì hết ......
Tao sẽ chết và tan thành những bọt biển ngoài kia .....
Đó là 1 sự trừng phạt ...."
Trên bãi biển vắng người , người ta không thấy một cô bé đang bị biển nuốt dần ..... Một nửa người ...... Ba phần tư người .... cho đến lúc chỉ là những bọt nước đang cố giãy giụa ở tít phía đằng xa .......
Cô ấy đã chán ngấy cái xã hội đầy bất công này ... bất công từ lúc sinh ra cho đến lúc chết .....
Có những đứa trẻ con " Con không uống sữa đâu , sữa này nhạt lắm "
Có những đứa trẻ đứng dựa đầu vào cửa chờ mẹ đi chợ về mang cho 1 củ sắn ....
Có những người sinh ra đã có tất cả, và có những người sinh ra chẳng có thậm chí cả bố mẹ ....
Có những bữa tiệc trên thành phố những món ăn ê hề người ta gọi ra chỉ để cuối cùng đổ cho lợn....
Chỉ để cho người ta uống rượu say và nôn hết ra .....
Có những bữa tiệc ở nông thôn nơi người ta ăn cơm với rau muống luộc chấm nước muối
Có những cái chết đau đớn và không đau đớn ....
Nhưng cái chết lạnh nhất sẽ là cái chết ở biển
" Rồi em và anh sẽ hóa thành đôi bươm bướm , bay lượn quấn quít bên nhau trên bầu trời ......... sẽ rời xa cái chốn nhân gian rắc rối đầy chuyện thị phi và oan trái này .... "
" Khôi ơi .... Anh đang ở đâu ? ............ "
Cô bé biến thành một cánh bướm nhỏ , sặc sỡ và xinh đẹp . Nó bay trên đại dương , xuyên ngày , xuyên đêm , không biết mệt mỏi .
Nó bay đi tìm một cánh bướm khác , là anh ......... nhưng nó bay mãi , bay mãi mà chẳng thấy ......
" Khôi ơi .... Anh đang ở đâu ? .............."
Nó gọi , nó gào thét , bằng tiếng của loài bướm .... nhưng chẳng thấy tiếng trả lời ....
Một động lực nào đó đã giúp nó , 1 cánh bướm nhỏ , có sức mạnh bay khắp đại dương bao la ở đằng kia , rồi lại trở về nơi bãi biển vắng người , nhưng cũng chẳng thấy anh ....
Nó bay qua núi rừng , bay qua đồng lúa , bay qua cả 1 cánh đồng nở đầy hoa trắng nhưng nó cũng chẳng buồn dừng lại để ngắm .
Ước muốn duy nhất của nó bây giờ là tìm thấy anh , nhưng ko hiểu vì sao đó , như thể anh của nó đã tan biến vào trong không khí , chẳng để lại dấu vết ...
Cánh bướm quay trở về thành phố , nơi ngôi nhà nhỏ của nó , nhưng cũng chẳng thấy ai ở đó ...
Mỏi mệt , nó nhắm mắt và thả mình bay theo làn gió , gió đưa nó bay đến 1 nơi trắng muốt , mà nó cũng chưa nhận ra là ở đâu .
Qua cửa sổ , nó thấy nó nằm đó , mắt nhắm nghiền ..........
Điều đầu tiên nó làm khi rời khỏi bệnh viện là tìm đến cái nơi mà nó nghĩ là quán rượu , nhưng chẳng hề có một quán rượu nào ở đó .
Ở chỗ đó chỉ có 1 xưởng thêu vi tính nhỏ , ông chủ tên là Tuấn .
Nó không còn biết chuyện gì đã xảy ra với nó nữa .
Người ta bảo tác dụng của những viên thuốc ngủ làm thần kinh nó trở nên có vấn đề .
Người ta bảo đã tìm thấy nó nằm trên sàn nhà , cùng với những vỉ thuốc ngủ vứt lăn lóc .
Người ta bảo nó nằm hôn mê trong bệnh viện đã 3 tuần rồi và chưa có ai trong cái bệnh viện này nằm hôn mê lâu đến thế .
Người ta bảo , và người ta bảo ..... tất cả những thứ người ta bảo đều gần như nằm ngoài khỏi mớ kí ức lộn xộn của nó .
Nó một mực không tin , cho đến khi chạy đến cái gương gần nhất ở bệnh viện và nhìn thấy gương mặt mình .
Khuôn mặt nó trong gương xanh xao , hốc hác sau mấy tuần chỉ truyền dịch........ tóc nó duỗi thẳng và màu đen ......
Nó cố thuyết phục mọi người về những gì mà nó đã trải qua , nhưng mọi người nghĩ nó bị loạn trí ..... và dần dần nó cũng bị thuyết phục rằng mình bị loạn trí thật....
Những gì nó đã trải qua giống như 1 giấc mơ , có những chi tiết rất rõ nét , có những chi tiết nó lại quên bẵng đi mất .
Những kí ức cứ mờ dần mờ dần trong tâm trí nó ..... như 1 bức tranh được vẽ bằng khói .
8h. Trước cửa quán rượu .
1 cô bé có dáng người nhỏ nhắn, mặc 1 chiếc váy liền màu trắng , cái áo khoác lửng màu đỏ ớt ...
Lần đầu tiên nhìn thấy bộ đồ này , " váy của mẹ anh "_ một cụm từ bất chợt hiện lên trong đầu nó , mà nó thực sự cũng chẳng hiểu nghĩa là gì .
Nó mua , vì nó cảm thấy cần phải mua , thế thôi .
Buổi tối ở quán bar khá ồn ào và đông đúc , và đương nhiên , nồng nặc mùi rượu và mùi người trộn lẫn vào nhau.
Quang cảnh ở đây rất khác so với cái quán bar trong tiềm thức của nó , nhưng khi đi ngang qua nó tự nhiên muốn rẽ vào ......
Nó đang làm theo 1 điều gì đó đang mách bảo nó .....
Nó lách qua những người đang đi ngược chiều , và bất chợt nhìn thấy 1 dáng người quen quen đang tiến lại gần .
_ Cái thằng dâm dê , tránh xa tao ra .... _ Nó quát lên .
Ngay trước mặt nó, 1 tên con trai gầy và cao lêu đêu . Tóc hắn khá dài , làm xoăn xù ra bờm xờm và nhuộm 7 sắc cầu vồng sặc sỡ như 1 con vẹt .
Hắn ta mặc 1 cái áo hawai chẳng thiếu thứ màu gì trên đời , và không cài cúc áo phía trên , để lộ ngực . Phía dưới là 1 cái quần đùi cây dừa .
_ Ơ hay cái con đĩ này .... _ Thằng trai có vẻ ngơ ngác của 1 con cáo
Nói đoạn lầm bầm quay lưng bỏ đi.
_ Lạ thật .... Bố mày còn chưa kịp làm gì ........
Hắn lấy tay ôm má . Không hiểu sao hắn có cảm giác nóng rát lên 1 bên má như vừa bị ăn 1 cái tát .
Cô bé đưa mắt tìm cái góc quen thuộc nơi quán bar, nơi nó thực sự biết ai đang ngồi ở đó
"Hehe , bắt đc anh rồi nhé " Cô bé chạy đến và kéo anh ra ngoài .
Ngoài quán rượu sáng và ít ồn ào hơn
Anh này , anh sẽ ngủ với em chứ ?