29/03/2015

Im lặng để yêu anh…

Hóa ra từ trước đến giờ, cả anh và em mải mê chạy theo cảm xúc của riêng mình mà quên mất người còn lại, để rồi trách móc, để rồi ích kỷ với nhau. Chúng ta, đã bao giờ, từng hiểu nhau, chưa anh?


Có phải yêu nhau càng nhiều thì mọi thứ càng trở nên quen thuộc quá đỗi đến mức quên mất sự tồn tại của đối phương?
Em tin là tình cảm của chúng ta vẫn còn sâu đậm. Em tin là anh vẫn yêu em như ngày nào và em vẫn cứ thương anh mãi thế.
Nếu không, em đã chẳng nhớ anh da diết vào lúc này, và ánh mắt anh cũng chẳng mệt mỏi đến như thế!
Chúng ta chỉ là tạm thời chia tay. Chúng ta chỉ là tạm thời đứng lại.
Chúng ta chỉ là tạm thời chứ không phải mãi mãi.
Hóa ra từ trước đến giờ, cả anh và em mải mê chạy theo cảm xúc của riêng mình mà quên mất người còn lại, để rồi trách móc, để rồi ích kỷ. Chúng ta, đã bao giờ, từng hiểu nhau, chưa anh?
Yêu thương đôi khi là quan tâm quá nhiều mà trở nên nhạt nhòa, nhàm chán.
Nhưng khi chúng ta dừng lại sự quan tâm đó mới thấy hụt hẫng dường nào.
Anh và em im lặng. Một sự im lặng thật đáng để em phải thốt lên hai từ “tổn thương”.
Có chút gì đấy nhói đau khi nhận ra sáng nay không có cuộc gọi nào từ anh, và tối qua em đã không chờ một dòng tin nhắn thân thương trước khi đi ngủ.
Có chút gì đấy xa cách khi những buổi chiều hò hẹn cuối tuần bị thay thế bằng việc mỗi người một nơi. Anh đi đâu, làm gì em không biết. Em làm gì, đi đâu anh cũng chẳng hay.
Đi giữa phố, chỉ là một thói quen quơ tay quay người để tìm xem anh có đang đứng cạnh. Em giật mình thảng thốt, ồ ta đang đi một mình, không có anh.Em đã hiểu cái cảm giác của những cô gái khi tình yêu tan vỡ. Yêu thương gần như là biến mất hoàn toàn. Trái tim gần như là vỡ vụn. Chỉ là gần như thôi, bởi đâu đó kỉ niệm ngày cũ giăng mắc khiến lòng người chùng xuống, nhớ nhung.
Anh im lặng. Em cũng ngang bướng không thèm mở lời. Nỗi nhớ dai dẳng như thể một cơn mưa trái mùa,  cứ vô tư ập về rồi lại bỗng chốc tan mau. Thỉnh thoảng, nó lại giống một trưa hè đầy nắng đến bỏng rát, và em nhức nhối giữa những ảo ảnh, vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.Rằng, em đã hiểu. Xa nhau rồi mới thấy sự quan trọng của nhau.
Nhưng anh ơi, em chỉ mong sự im lặng này là tạm thời, và không phải là lúc chúng ta buộc lòng rời xa nhau mãi mãi, buộc lòng đi tìm cho mình một yêu thương khác.Em mong chờ một sự mở lời từ anh, chỉ là cãi vã, chỉ là xích mích không đáng để chúng ta phải như thế này. Tình yêu nhiều màu lắm, đâu chỉ mang mãi một màu hồng hạnh phúc. Trái tim có lý lẽ riêng của trái tim mà lý trí không thể nào cãi lại được. Cũng như việc hai người yêu nhau sâu đậm bỗng dưng rời xa nhau trong một thời gian dài, rồi lại trở về và nắm tay nhau đi hết những chặng đường còn lại.
Em không thích đọc ngôn tình, vì em chẳng dám tin những câu chuyện tình yêu đó là có thật. Vậy mà bây giờ chúng ta lại rơi vào một kịch bản ngỡ như trong tiểu thuyết.
Hay thôi, mình kết thúc câu chuyện này bằng một happy ending anh nhé. Em mở lời, anh cũng thế, chấm dứt khoảng lặng tình yêu vô hình giữa hai đứa. Chúng ta lại để yêu thương đong đầy mỗi đoạn đường đã qua, lại để yêu thương vẽ tiếp bức tranh hạnh phúc, được không anh?

Yêu thương bản thân là cách tốt nhất để hạnh phúc

Đừng sợ hãi hay trốn tránh, nếu đối diện với thử thách thì hãy dùng thái độ tích cực nhất để chấp nhận, than vãn hay chùng chình thì rồi vẫn sẽ phải đương đầu sớm muộn, vậy thì đừng trì hoãn bất cứ điều gì.


Điều này đồng nghĩa với việc đừng dành quá nhiều thời gian vào một ai đó, đừng vì người ấy mà chấp nhận hy sinh quá nhiều, đừng vì người ấy mà nhận lấy thương tổn quá lớn. Chúng ta còn không trân trọng chính bản thân mình, lấy lý do gì bắt người khác phải coi chúng ta là báu vật để nâng niu?
Phần lớn những người bất hạnh, vì những lý do này hay lý do khác, vì cô đơn, vì vấp váp quá nhiều hay bị tổn thương quá nhiều, vì sống trong những hoàn cảnh buộc phải chấp nhận quá nhiều những éo le, vì yêu thương chọn sai, vì nhớ thương nhầm người, vì bị ai đó quay lưng phản bội mà mất hết lòng tin vào cuộc sống.
Này, nếu có ai hỏi bạn rằng, điều gì là quan trọng nhất trong cuộc sống này, đừng vội trả lời họ rằng tình mẫu tử, tình phụ tử, tình yêu nam nữ hay xa hơn là những cái ước mơ hay hoài vọng, mục tiêu hay lý tưởng. Điều quan trọng nhất trong cuộc sống này chính là được sống, được tồn tại. Vậy thì tại sao chúng ta vẫn bỏ quên bản thân mình, không hề dành thời gian chăm sóc, yêu thương chính mình đi?

Chỉ đơn giản là sống lạc quan lên, bớt suy nghĩ đi. Đừng đày đọa bản thân quá nhiều bởi những mối bận tâm chẳng đầu, chẳng cuối, tận hưởng cuộc sống theo hướng tích cực hơn, vui vẻ hơn.
Ai trong chúng ta cũng sẽ có những phút giây muốn làm cho cuộc sống của mình thêm ý nghĩa. Làm những điều chúng ta muốn làm, yêu thương theo cách của chúng ta. Đừng sợ hãi hay trốn tránh, nếu đối diện với thử thách thì hãy dùng thái độ tích cực nhất để chấp nhận, than vãn hay chùng chình thì rồi vẫn sẽ phải đương đầu sớm muộn, vậy thì đừng trì hoãn bất cứ điều gì.
Thế nhưng hãy nhớ làm cho mình đẹp lên mỗi ngày, hãy nhớ đối đãi thật tốt với bản thân mình mỗi ngày. Thay vì cố học theo sở thích của ai đó thì hãy thoải mái thể hiện cá tính của bản thân, tôn trọng cảm nhận của chính mình. Đừng quá dễ dàng khiến cho ai đó làm mình tổn thương, cũng đừng vì tổn thương mà bỏ rơi chính mình.
Chúng ta sẽ không thể hạnh phúc nếu như không biết cách yêu thương chính mình. Chúng ta sẽ chỉ chìm trong những nỗi niềm dõi mắt theo người khác, chúng ta sẽ chỉ chờ đợi ai đó đến bên cạnh quan tâm đến và bị động đón nhận tất thảy niềm vui, nỗi buồn.
Nếu như thế chúng ta không phải đang sống, chúng ta lúc ấy chỉ là những cái bóng, chìm khuất sau lưng người khác, không cho mình cơ hội đứng lên.

Này em, em có người thương chư

Thương để trân trọng, yêu để mong ngóng. Tình yêu thể hiện bằng con tim, còn thương nhau thể hiện bằng hành động. Người thương em sẽ cùng em đi đến cuối con đường, còn người yêu em, sẽ đợi em ở phía cuối con đường đó!

Ban đầu, em nghĩ người thương và người yêu là hai khái niệm nếu không hoàn toàn giống nhau thì cũng là giống nhau… gần hết. Tuy nhiên, càng nghĩ em lại càng thấm, nếu như thương và yêu là giống nhau, thì tại sao lại phải sử dụng hai cụm từ đồng nghĩa làm gì… Và nếu như thương và yêu  là hai chuyện khác nhau, thì chúng được phân biệt như thế nào, anh nhỉ?
Em thiết nghĩ…
Lúc mới yêu,  người yêu em sẽ luôn thì thầm vào tai em những lời ngọt ngào, luôn làm cho em có cảm giác như chạm tới hạnh phúc trực tiếp. Còn người thương em, người ấy sẽ chỉ lặng thầm ở bên cạnh em, làm cho em có cảm giác an toàn, hạnh phúc – dù không đến trực tiếp, nhưng vẫn khiến em cảm nhận được như một phép màu kỳ diệu vậy.
Em thiết nghĩ…
Khi em buồn, người yêu em sẽ luôn cố gắng tìm mọi cách để làm em vui. Đó có thể là kể cho em nghe một mẩu chuyện cười, nhảy múa  điệu “Ba con gấu” cho em xem, hoặc chỉ đơn giản là làm mặt hề giúp em mỉm cười thôi. Còn người thương em, người ấy biết rằng làm cho em cười thì chưa đủ,  mà người ấy còn cố gắng để em không buồn mỗi ngày. Người ấy sẽ cố gắng quan tâm, săn sóc em từng chút một, để em biết rằng, em vẫn rất quan trọng với thế giới của một ai đó…

Em thiết nghĩ…
Khi em  cô đơn, người yêu em sẽ luôn muốn rủ em đi chơi, để em được sống trong “môi trường của xã hội”. Thế nhưng, người thương em nghĩ cô đơn không phải là do em ngồi một mình, mà là do em thấy lòng mình đơn lạnh và trống trải mà thôi. Người ấy sẽ hát cho em nghe, nắm lấy tay em và để em tựa vào vai người ấy. Vì người ấy thương em, và chẳng bao giờ muốn rời xa em cả, em à!
Em thiết nghĩ…
Người yêu em luôn muốn em đáp lại tình cảm ấy, dù chỉ một chút thôi, dù chỉ là tự lừa bản thân mình cũng được. Nhưng người thương em, chỉ cần thấy em vui là đủ rồi, vì thương quá nên chẳng biết phải làm sao, vì thương quá nên chẳng biết yêu sao cho phải, vì thương quá nên cứ để người mình thương ra đi thế thôi, dù người đó đang hạnh phúc bên một người xa lạ nào đó…
Em thiết nghĩ…
Cuộc sống này ngắn ngủi quá, hãy thương trước, rồi hẵng yêu. Thương để trân trọng, yêu để mong ngóng. Tình yêu thể hiện bằng con tim, còn thương nhau thể hiện bằng hành động. Người thương em sẽ cùng em đi đến cuối con đường, còn người yêu em, sẽ đợi em ở phía cuối con đường đó!
Này em, em có người thương chưa?

12/03/2015

Lời hứa rêu phong

Anh yêu!
Anh là mỗi tình đầu, là tình yêu duy nhất, là người duy nhất đã cho em biết thế nào là yêu. Nhưng anh ạ ! em không thể cứ lừa dối bản thân mải được. Không thể suốt ngày cứ ảo tưởng vào tình yêu anh dành cho em như thế này được. Em phải tìm lại chính mình, phải tìm lại sự sống cho bản thân thôi. Cám ơn anh rất nhiều, hơn 1 năm qua anh đã cho em nhiều cung bậc cảm xúc. Cho dù nó là cảm xúc gì thì với em, em sẽ không bao giờ quên. Em rất yêu anh, em sẵn sàng làm tất cả vì anh, nhưng điều kiện và bản thân anh thì ngược lại. Có lẽ em đã quá tham lam trong tình yêu nên làm cho anh thêm bận rộn và em quá mệt mỏi. Đã đến lúc em nên buông tay phải không anh?
Em vốn chẳng đẹp, nhưng cũng không phải là cô gái xấu xí gì để đến bây giờ, khi đã qua tuổi 30 mà cứ bấu víu vào anh, cố gắng thuyết phục bản thân kiên nhẫn mà chờ đợi. Có lẽ, anh nghĩ em không còn sự lựa chọn nào khác ngoài anh, có lẽ anh nghĩ em sẽ chỉ yêu mình anh, vì đàn ông trên đời này sẽ chẳng thích những cô gái già lại còn không còn sự nguyên vẹn như em nữa. Thế nên, anh mới thờ ơ, anh mới lãnh đạm với em, coi em như người con gái phải phụ thuộc vào anh, để anh đùa bỡn, cứ hứa hẹn rồi để đó.
Anh và em, chúng ta đã lập nên mỗi quan hệ này được hơn 1 năm rồi. Nhưng thật ra, thời gian chúng ta bên nhau được mấy ngày, chúng ta nói chuyện qua điện thoại với nhau được mấy cuộc, nhắn cho nhau được bao nhiêu tin? (đấy là chưa phân rõ rằng anh là người chủ động được bao nhiêu lần). Anh nói anh yêu em, anh hiểu em, a sẽ cưới em, nhưng phải chăng bấy nhiêu thời gian không đủ dài để chúng ta hiểu và yêu thương nhau, cũng như không đủ để có thể có một cuộc hôn nhân phải không anh? Em cũng đã mong chờ ở anh rất nhiều, hi vọng ở anh rất nhiều. Cố tạo cho mình 1 cái bình phong, bước qua sự sĩ diện vốn có để kéo anh gần em hơn, … Tất cả cũng chỉ vì em đã yêu anh, trao trọn vẹn trái tim và…cho anh, hơn nữa cũng là em nghĩ cho tương lai của chúng mình.
Con gái có thì, cái tuổi đuổi xuân đi, em không còn trẻ nữa, em đã bước qua tuổi 30. Nếu ai không thông cảm cũng sẽ coi em là cô gái ế chồng, khó mà kiếm được người chồng như ý. Thế nhưng không phải vì thế mà em mà vì bản thân em, vì gia đình và vì những người xung quanh, vì muốn có một đứa con với người em yêu nữa anh ạ.  (Chúng ta đã lớn tuổi cả rồi, như anh đã nói, đến tuổi về hưu con em vẫn chưa đến tuổi trưởng thành mà). Nhưng em vẫn không hiểu, tại sao anh lại cứ chần chờ mãi như vậy? Anh nói yêu em, vậy hà cớ gì mà không cho em có được một gia đình hạnh phúc? Nếu anh thực sự dành tình cảm cho người con gái này, thì tại sao anh cứ giam hãm cuộc đời em, gieo cho em hi vọng để rồi khiến em phải đau khổ, sống thấp thỏm âu lo?
Không phải vì em không có người đàn ông khác, không phải vì em chỉ có một mình anh và chỉ có thể kết hôn với anh nên cứ níu kéo anh mãi. Chỉ là, em đã yêu anh và không thể nghĩ đến chuyện vì điều này, điều nọ mà chia tay nhau được.
Có lần, em đã nói với anh:
- Anh muốn em chờ đến khi nào?
- Cho anh 2 năm, anh không muốn 2 vợ chồng ở 2 nơi, anh không muốn ở nhà trọ, anh không muốn con mình thiếu thốn, ….(anh nói)
Không lẽ anh không biết là em đang gặp nhiều khó khăn trong các mỗi quan hệ, và em đang rất sợ sự chịu đựng của bản thân không đủ để chống chọi với cám dỗ? quả thực lúc đó và giai đoạn hiện nay em đang rất sợ, em sợ vì sự thờ ơ của anh sẽ đẩy em ra xa và một ngày nào đó vì dận anh mà quyết định vội vàng? Em biết anh đã bỏ qua bao nhiêu người đẹp để chọn em, anh là người tự lập và rất yêu em.
Nhưng đâu phải yêu em là anh để trong long rồi lâu lâu lại tự mở ra xem là được?
Em là con gái, em đang sống trong nhà của anh chị chứ không phải là của ba mẹ. Bản thân em không may mắn được như anh, có thể làm theo ý mình và buộc người khác làm theo ý mình. Cuộc sống phụ thuộc đã làm cho em rất mệt mỏi anh biết không?
Anh cũng có hơn 1 người đàn ông đang theo đuổi em, nhưng em đã lựa chọn anh. Anh có thể sẽ không tin những lời em nói, nghĩ rằng em chỉ hù doạ anh mà thôi. Nhưng thực tế lại không phải vậy đâu anh.
Anh biết không kkhông chỉ những người không yêu thương ta mới làm cho ta khó xử và mệt mỏi. Mà nhưng người quá yêu thương ta cũng làm cho ta không ít khó khăn. Em đã và đang đối mặt với điều mà em không bao giờ nghĩ tới. Em không dám chia sẻ nó với bát kỳ ai, kể cả anh. Em đã cố gắng rất nhiều để không quan tâm tới vấn đề đó. Nhưng ở đời không phải ai cũng có thể vô tình, ai cũng có thể lạnh cảm như anh. Em không làm được anh ạ !
Em mạnh mẽ, độc lập. Nhưng không có nghĩa là em có thể chống chọi với tất cả, đặc biệt là trong chuyện tình cảm. Anh còn  nhớ anh đã từng nói “khả năng chịu đựng của anh tốt hơn em, dù sao em cũng là con gái?”
Một khi người con gái đang cô độc trong tình yêu (yêu cũng như không yêu, không được người yêu quan tâm và cũng không được quan tâm người yêu) thì rất nhạy cảm với sự quan tâm của những người xung quanh không anh, Mỗi khi nhìn thấy niềm vui và hạnh phúc của những người xung quanh, trong đầu em lại “ước gì?”, và khi có ai đó hỏi han đến chuyện chúng mình thì em lại “giá như?”, …
Có khi nào anh nghĩ đến cảm giác của em khi:
- Người em yêu thì luôn vắng mặt mỗi khi em tìm đến hay những khi gia đình có dịp sum họp.
- Người em không yêu thì hết lần này đến lần khác, hết dịp này đến dịp khác, bằng mọi cách em đã vận dụng để từ chối sự hiện diện của họ vẫn không thành.
Người ta quan tâm em trong khi em lại vô tình, hời hợt. Em cảm thấy chạnh long mỗi khi nghĩ đến họ, và có chút thương hại.
Em sợ, …Em rất sợ…
1 ngày nào đó sự kiên trì của người ta sẽ làm cho em từ thương hại mà chuyển qua đồng cảm. Vì sao anh biết không?
Bởi vì họ cũng như em, đang chạy theo một người vô hình.
Thời gian gần đây, quá nhiều vấn đề em phải giải quyết, áp lực quá lớn. Không là lớn nhất trong suốt hơn 30 năm qua. Công việc, tiền bạc, tình cảm anh biết không?
Với thành tích hiện có em không thể không cố gắng, nhưng em càng thành công thì càng phải hi sinh. Thời gian, tiền bạc và sức khoẻ với em đang ngày càng sa sút.
Với tiền bạc, Chỉ bấy nhiêu thôi với người khác chẳng đáng gì, nhưng với em, nó là 1 gánh nặng, quá sứ của em anh ạ! Từ hôm đó đến nay, tháng nào rút lương ra em cũng phải đi mượn thêm để trả tiền lời. Em không dám đi đâu khi trong túi em chỉ còn vài đồng lẻ anh có biết không? (Em biết anh cũng đang trong hoàn cảnh như em, nhưng với anh nó không đáng là gì, bởi vì anh cũng chẳng đi đâu, chẳng làm gì cho các mỗi quan hệ xung quanh, ai cần anh thì tự tới, anh có cần ai đâu mà phải mất công, mất của?). Thay vì đi chúc tết đi chơi tết, đàn đúm với bạn bè như trước đây thì em chỉ loanh quanh ở nhà. Em cần anh, muốn được anh sưởi ấm và tiếp them sức mạnh để vượt qua thì anh lại trốn tránh.
Với chuyện tình cảm, người em cần thì lúc nào cũng im lặng, không quan tâm, không thăm hỏi, tất cả chỉ là hứa hẹn. Khi còn đi làm thì vì công việc anh không thể đến với em vì anh quá bận. Bây giờ ở nhà, anh làm chủ, nhưng anh cũng chưa bao giờ có thời gian chủ động hay bị động dành cho em.
Anh nói anh bị bệnh, anh ốm cả tuần không đi ra ngoài được. anh nói anh bận lắm, không có thời gian để ăn để ngủ, để nghỉ ngơi. (thì làm sao mà có thời gian nhắn gọi cho em).
Vậy mà khi em tìm đến thì anh không có ở nhà, anh không có thời gian nhắn gọi cho em nhưng có thừa thời gian để đi ăn thôi nôi, để nằm cả buổi chiều ở nhà trọ, để nhâm nhi cà fê ở quán…( 1 đứa trẻ vừa tròn 1 tuổi còn đáng giá hơn em cơ đấy).
Em tự tìm đến anh rồi em tự tìm về, anh cũng chẳng quan tâm đến tâm trạng và sức khoẻ của em khi đó. Vấn đề anh quan tâm là kêu em ở lại, và…
Nhưng tình yêu của em quá lớn nên lấn át luôn cả lòng tự trọng của bản thân. Anh có biết gia đình em buồn như thế nào nếu họ biết sự thật không? Lúc nào em cũng phải chống chế, rằng anh quá bận, rằng anh bị ốm, rằng anh phải trực ở công trình, …Họ có biết, còn em, em biết rằng anh không muốn đến chứ không vì lí do nào hết, em biết từ trong suy nghĩ của anh, anh chỉ cần em, biết em mà thôi, những người xung quanh cho dù là ba mẹ của em anh không cần để ý. Nếu anh tôn trọng họ thì em đâu phải ép anh về ra mắt, em đâu cần phải năn nỉ anh về nhà em chơi, và em cũng đâu cần phải đếm từng ngày để anh đến chúc tết . Với anh mai mốt và hôm sau không bao giờ có. Bời ngày mai mới là ngày mai, ngày mốt là ngày mốt.
Em chạy suốt 2 tiếng mà trong đầu chỉ hiện lên 1 hình ảnh khi gặp anh, anh sẽ kéo em vào trong, được anh ôm thật chặt, vuốt ve vỗ về cho những ngày qua. Và anh sẽ đưa em về trong ngày thay vì kêu em ở lại.
Phải chăng anh nghĩ em là của anh rồi thì em không cần lễ nghĩa, có thể đi đâu ở đâu cũng được? Sao anh không 1 lần nghĩ cho em, em là con gái mà anh, đầu năm mà đã bỏ nhà đến ở với trai? Anh có nghĩ đến không? Anh không nghĩ vậy anh ba mẹ, anh em, họ hàng nhà anh sẽ nghĩ gì khi vừa tinh mơ đã thấy em ở đó?
Em cố nén tủi hờn để rủ anh về chung, nhưng anh sợ. Ngày mồng 5 là xui xẻo, anh sợ xui xẻo đến với anh. Còn em, cả đi cả về có xui cũng là do em, chẳng ảnh hưởng gì anh đâu nhỉ?
Anh có biết tim em đang tan nát không? Em không muốn chỉ trích hay nói xấu anh anh đâu. Nhưng quả thật, đó là những dòng suy nghĩ mà bất cứ giây phút nào cũng chèn ép tâm trí em. Nó cứ lượn lờ mãi không tan đi được.
Sự nhẫn nhịn, sự chịu đựng không cho em thốt ra thành lời. Thế nên cách duy nhất với em hiện nay là im lặng và lẩn tránh.
Cái tết mọi năm của em lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười, em tham gia các buổi họp mặt, rồi thì đốt tết, rồi thì ngày rằm, …ở đâu em cũng có mặt và tràn đầy nhựa sống. Ấy thế mà năm nay, em không xuất hiện ở đâu hết. Mỗi người 1 suy nghĩ rồi thành ra họ suy diễn. Vừa hết tết thì em lại bị tra tấn bởi sự quan tâm và lo lằng của mọi người.
Thế đấy, anh yêu em, anh xem em là người thân của anh, là người 1 nhà nên em mới phải cười khóc 1 mình.
Em cười cho sự cả tin của mình, em cười cho sự mù quáng của bản thân để bây giờ câu trả lời vẫn là: Anh bận, em phải là người hiểu anh nhất, sao em cứ vậy hoài, …Và em khóc cho bản thân em quá bọt bèo. Đến nỗi ngta ba lần bảy lượt xin sang nhà chơi, sẵn mang cau trầu xin qua lại mà anh còn  bảo từ chối là điều đương nhiên cần gì anh phải nói?
Thôi thì nói 1 lần rồi thôi. Dù gì em cũng đã trao trọn cho anh rồi. Cả trá tim và cả đời con gái. Anh coi thường em vì sự dễ dãi em đành chịu thôi. Em không thể cứ đeo đuổi mãi 1 người không tôn trọng em và gia đình em.
Không biết tương lai của em sẽ đi về đâu, nhưng ít nhất ng ta cũng thương hại cho sự ngu ngốc của em, đặc biệt là lúc này.
Cha mẹ đã cho em tất cả những gì có thể, em không thể vì sự ngu muội của bản thân mà làm họ tổn thọ được. Em mong rằng có những chuyện giữa em và anh, người thứ 3 không cần biết thì anh sẽ không để họ biết.
Làm ơn…đừng ép em lùi vào ngõ cụt !