26/1/12

Chỉ lần này thôi...

- Để anh đưa em về hôm nay, chỉ lần này thôi, lần cuối.
- Lần cuối thật hả anh?
- Ừ, lần cuối thật!
Bước vội lên xe anh, như để tránh đi những hạt mưa nặng trĩu đang bắt đầu rơi xuống. Vẫn đi trên con đường quen thuộc, vẫn chiếc xe máy chứng kiến tình yêu của cô và anh trong hai năm, vẫn là anh ấm áp quen thuộc luôn che chở và chăm sóc cô. Vậy mà giờ đây, có một khoảng cách vô hình giữa cô và anh. Chẳng thể ngồi sát lại nép vào lưng anh để tránh những hạt mưa đang tạt mạnh vào đôi má.
Rát rát.
Đôi mắt cô ướt nhèm.
Ướt vì nước mưa và mặn vì nước mắt…
- Mưa quá em ơi, bọn mình mặc áo mưa nhé.
- Không cần đâu anh, sắp về đến nhà rồi, em chịu được.
- Ngồi sát lại anh đi cho đỡ lạnh.
- Không sao đâu anh, em không lạnh, em bình thường.
- Thế bọn mình trú mưa em nhé, anh lạnh.
- Uh, thế cũng được anh ạ.
Táp vội xe vào lề đường, anh nắm tay cô chạy về phía mái hiên. Vội vàng trú, vội vàng tránh mưa... Chẳng hiểu vì lạnh hay vì thói quen, anh và cô vẫn đứng sát cạnh nhau như ngày trước, anh vòng tay ôm cô sau lưng, đứng lên phía trước để che chắn những hạt mưa sẽ làm nhòe thêm đôi mi đang ngấn lệ.
Đã lâu rồi anh và cô không trú mưa như thế này. Cô vẫn thích những cơn mưa rào mát lạnh mùa hạ, mặc áo mưa đôi ôm nhau đi trên phố luôn khiến cho đôi tình nhân trẻ cảm thấy ấm áp, hạnh phúc hơn rất nhiều. Nhưng cảm giác tê buốt của cơn mưa hôm nay khiến cô ghét mưa kinh khủng.
Anh và cô hai con người xa lạ, vô tình biết nhau và cũng vô tình yêu nhau. Chẳng cần một lý do, chẳng cần xác định. Họ yêu nhau, tình yêu của thời sinh viên giản dị những cũng rất nồng nàn. Anh yêu cái nét trẻ con ở trong cô. Anh tìm đến cô như một điểm tựa tinh thần cho những lúc buồn chán, những lần vấp ngã và mất phương hướng. Nhìn cái cách cô cười đủ khiến anh quên đi mọi muộn phiền. Ở bên cô lúc nào anh cũng thấy tràn đầy sức sống. Còn đối với cô, ở bên anh là lúc cô cảm thấy tự tin và an toàn nhất. Cô có thể ngồi hàng giờ bên anh, nói hàng trăm thứ chuyện trên đời, anh vẫn chăm chú nghe, vẫn phá lên cười dù câu chuyện đó có ngốc xít đến đâu. Chuyện tình yêu ấy sẽ mãi đẹp nếu như hai người không phải ra trường, đi làm và đối diện với hàng ngàn rắc rối.
Anh lao vào công việc với niềm đam mê và lý do cơm áo gạo tiền. Quên dần đi những buổi hẹn hò của hai đứa, những ngày kỉ niệm đặc biệt, những tin nhắn yêu thương và cả những nụ hôn nồng nàn. Điều gì bây giờ đối với anh cũng vội, yêu vội và hôn cũng vội. Những dự định cho tương lai, những món quà bất ngờ thú vị, tất cả được xếp lại phía sau hai chữ công việc, trong đó có cả cô. Cô hết giận dỗi lại đến cãi vã, lần nào cũng thế thôi, chỉ một mình cô buồn, một mình cô tự lau đi những giọt nước mắt tủi hờn, tự an ủi mình “Anh ấy đang làm vì công việc, anh ấy vẫn yêu, yêu rất nhiều”.
Khi gia đình cô gặp biến cố, cô lao đao chống chọi một mình, cô tìm đến anh, nguồn động viên an ủi cuối cùng, cô muốn bám vào anh, dựa vào đôi vai của anh để than thở, để lấy thêm mạnh mẽ tự tin bước tiếp…Nhưng anh cũng đang vất vả lắm, bận bịu và cũng gặp nhiều rắc rối, không giúp được gì cho cô.
Nuốt nước mắt ngược vào trong, cô tập cho mình thói quen sống không có anh, không cần anh và không dựa vào anh. Cô bắt đầu ít cười hơn, con người vô tư của cô biến mất. Cô bắt đầu muốn buông tay….
Những tin nhắn của cô gái lạ xuất hiện trong máy anh, nó ngọt ngào và tình cảm chẳng khác gì của cô. Cô sững người. Anh chỉ cười ôm cô vào lòng, an ủi rằng đó là của đồng nghiệp, công việc thôi chứ anh chẳng có gì. Cô tin anh.
Một hôm, cô gặp anh đang đèo một cô gái khác trên đường cười nói rôm rả như chưa từng có sự xuất hiện của cô.
Cô buông tay.
Anh níu.
Anh bảo đấy là vì công việc.
Cô đau.
Cô không muốn thể hiện với anh mình đang ghen tuông.
Cô chai lì.
Cô mặc kệ.
Cô mỉm cười lạnh lùng với anh và nói em tin. Một nụ cười lạnh ngắt. Nhưng không vì thế anh thay đổi, công việc chiếm lấy anh, vì công việc nên anh để cô một mình. Chỉ là những câu yêu thương ngắn ngủn. Cô cho rằng tại mình quen được anh chiều, tại mình quen được vỗ về nên bây giờ đâm ra nhõng nhẽo. Cô bắt mình phải làm việc, làm để quên đi mình đang có một người yêu.
Cô cũng có những lời hẹn hò tán tính nhưng chẳng bao giờ cô mảy may rung động. Nhưng hôm nay cô buồn vì một lần nữa cô nhìn thấy anh cùng người khác. Cô đồng ý hẹn hò, cô uống say và trở nên lố bịch. Cô biến mình trở thành một con ngốc trước mặt người kia, nhưng không phải đáp lại cô là cái nhìn miệt thị, chỉ là một con mắt thương hại. “Họ” ôm cô vào lòng và bảo cô quên anh đi, anh không xứng đáng để cô phải buồn.
Cô oà khóc. Cô không biết rằng đằng sau lưng cô là anh. Anh sững sờ nhìn về phía cô. Mặt anh thể hiện rõ sự giận dữ, anh kéo cô ra khỏi vòng tay của “họ’, anh hét vào mặt cô với hàng trăm câu hỏi tại sao, đổ lên đầu cô tất cả sự giận dữ. Cô ngước lên nhìn anh, đôi mắt ngấn lệ, cô mỉm cười nửa miệng. Cô chẳng thể im lặng được nữa. Cô cũng hét lên:
-Tôi cũng chỉ vì công việc thôi, anh có hơn gì tôi đâu. Anh hơn tôi vì cái gì chứ? Anh làm được, sao tôi lại không?
Anh tát cô. Chính bàn tay của anh run lên sau khi tát cô, anh ôm ghì cô vào lòng, nước mắt của anh cũng chảy ra:“Anh chưa bao giờ phản bội em, em phải tin anh làm tất cả điều đó vì công việc, lúc nào anh cũng chỉ yêu mình em thôi”.
- Chúng mình chia tay thôi - Cô đấy anh ra lặng lẽ nói và bước đi.
Mưa lại bắt đầu rơi ướt đẫm con đường nơi hai người đứng và chia tay.
Anh khóc, anh hụt hẫng, anh còn yêu cô, yêu nhiều lắm. Nhưng cô đi rồi, đi xa khỏi vòng tay của anh, đi đến đâu anh cũng không biết vì lâu quá rồi anh không còn để ý xem cô đang ở đâu và gia đình cô như thế nào. Anh mất cô thực sự.
Hôm nay anh lại gặp cô, sáu tháng sau ngày mưa tầm tã ấy. Nửa năm nhưng tình yêu của anh vẫn còn nhiều lắm, anh muốn ôm ghì lấy cô cho thoả nỗi nhớ mong, muốn nói với cô hàng ngàn câu xin lỗi nhưng cô chỉ nhìn anh như một người xa lạ, đứng cách xa anh đến hàng trăm mét. Anh chẳng thể vồn vã với cô như một người quen. Anh chỉ biết hút hết một điếu thuốc để lấy được cái can đảm yêu cầu đưa cô về nhà. Anh hi vọng mình vẫn còn một cơ hội…
“Và cơn mưa tới mát tâm hồn, em vẫn đứng bên ô cửa nhỏ…”
Chuông điện thoại của cô, bài hát cô và anh đều yêu thích, cô chưa thay đổi. Chuông điện thoại khiến cô giật mình và đứng lùi lại phía sau, tránh né vòng tay che chở của anh.
- Alo!
- Em đang về mưa nên em trú ở gần công ty, ngớt mưa em sẽ về.
- Thôi không cần đâu, em tự về được mà.
- Vâng, thế cũng được, anh qua đi nhé.
- Người yêu em hả?
- Không anh ạ, bạn em thôi!
- Bạn sao lại nhiệt tình thế được? - Anh ghen….
- Vì họ yêu em!
Vừa dứt lời chiếc xe ô tô màu đen sang trọng đỗ lại gần bên đường, cô chạy vôi ra phía xe và ngoảnh lại chào anh. “ Bạn em đón, em về đây, anh về cần thận nhé.”
Mưa càng lúc càng to hơn cô bước đi chỉ còn một mình anh ở lại. Gió thổi càng lúc càng mạnh hơn, anh tìm kiếm một điếu thuốc để hút. Cơn đau lại nhói trong tim anh từng hồi.
Mưa vẫn rơi không ngớt.
- Anh về luôn đi nhé, nhớ mặc áo mưa đừng đứng lại đấy làm gì, còn lâu mưa mới tạnh.
- Cho anh một cơ hội nữa em nhé, anh sai rồi. Anh yêu em, anh nhớ em nhiều lắm!
- “Ngoài trời mưa rất nhiều, đợi dấu chân ai …”
Tin nhắn cuối cùng cô bỏ lửng, chẳng có câu trả lời chính xác cho anh, nhưng anh biết mình vẫn còn cơ hội, vẫn còn lần cuối để đưa cô về.
Anh sẽ bắt đầu lại từ đầu, sẽ lại tìm đến cô như lần đầu tiên anh tìm đến vì bây giờ anh biết cô là thứ quan trọng nhất mà anh có trên đời.

25/1/12

Khóc_Quan tâm

Khi người ta đã đủ đau khổ và quá sức chịu đựng, người ta sẽ khóc. Hay chỉ cần quá hạnh phúc, quá nhớ thương, người ta cũng sẽ khóc?

Những giọt nước mắt cứ lăn dài trên má, rơi xuống đất, xuống áo, chạy vào kẽ môi cứ như thể sẽ làm cho người ta cảm thấy được tắm mát, được “hạ nhiệt”, và sau đó, cũng sẽ tới một lúc người ta thôi khóc.

Cô đơn nơi đông người, tin được không nhỉ? Được, vì ai biết được đâu là người quan tâm đến người khác bằng cả trái tim? Nếu có người biết quan tâm thì nơi đông người đã không vắng vẻ như vậy. Giá như được ôm một ai đó, dựa vào bờ vai người đó và khóc. Giá như có một ai đó bảo rằng yêu ta lắm bằng sự chân thành thì nỗi cô đơn sẽ vơi bớt gần hết.
Người vĩ đại nhất là người biết lắng nghe, người nhỏ bé nhất là người chỉ mãi lo nói. Nhưng vì có người đang cảm thấy mình nhỏ bé như chiếc đập nước đầy nước, chợt có thể vỡ òa vì có người vĩ đại kề bên. Có thể không có nước mắt cho sự vỡ òa, nhưng thay vào đó là lòng biết ơn vô biên khi có người chịu nghe mình nói khi cô đơn. Như một chiếc đập đầy nước có thể san sẻ nước sang một đại dương gần kề. Và bạn thấy đấy, chiếc đập nước vẫn còn nguyên vẹn vì đã có đại dương san sẻ bớt nỗi cô đơn.

Và bằng cách lắng nghe bằng trái tim, bạn đã có thể cứu được một ai đó đang cô đơn…

Cần một vòng tay, cần một cái nắm tay, cần một ánh mắt, cần một lời mắng. Cần, cần nhiều lắm. Cần cả một giọt nước mắt của ai đó khác. Nhưng họ chẳng dám nói ra vì trong lúc nhất thời, xung quanh họ chẳng có ai quan tâm đến họ cả. Đơn giản vì chính những người đang ở xung quanh là nguyên nhân của những giọt nước mắt kia, còn những người quan tâm đến họ thì lại đang ở xa, rất xa, xa vô tận.


Ta sợ mất một ai đó nhưng bản thân ta lại không níu giữ, ta muốn người đó quay lại nhưng lòng kiêu hãnh đã đẩy người đó đi xa hơn. Trong tình yêu, nếu bạn yêu một ai đó, hay cố gắng bên người đó. Và khi người đó thuộc về bạn, hãy trân trọng và gìn giữ. Bởi tình yêu không phải là một món đồ mà khi mất ta dễ dàng tìm lại được.

Xa nhà

Trời đã về chiều, Quân trở về phòng trọ sau một ngày làm việc bận rộn, vừa vào phòng, anh vội đóng cửa lại rồi nằm thả người trên tấm nệm. Nhìn quanh căn phòng vắng tanh. Các bạn anh đã về nhà như mọi ngày thứ 7 hết. Anh nằm thở dài, đã nhiều tháng rồi anh chưa về nhà. Không hiểu sao bất chợt anh lại nhớ nhà đến thế. Quân cảm thấy người mình ê ẳm sau cú va quẹt xe lúc nảy nên anh nhanh chóng thiếp đi.

Trước đây anh không như thế, anh thích sống tự do, những ngày còn học phổ thông, anh chẳng bao giờ có mặt ở nhà nhiều cả. Cứ không học trên trường hay học thêm, Quân lại đi sang nhà bạn chơi, tới giờ cơm, hoặc khi trời tối  anh mới trở về, căn nhà anh đang ở lúc đó thật không khác nhà trọ tí nào. Anh sẵn sàng bỏ việc gia đình sang một bên nếu như có bạn bè hú hí đi chơi. Có lần em gái anh nhờ anh chở đi học, ậm ừ tiếng trước tiếng sau bạn Quân gọi đến, thế là Quân để em mình tự lo.

Những ngày tết cũng vậy, đáng ra đó là thời gian cả gia đình anh sum họp, có cả chị anh từ bên Úc về nữa, ấy vậy mà Quân cũng chẳng quan tâm mấy, đi tới lui trong nhà được vài bước rồi anhc ũng dắt xe đạp đi dạo lòng vòng. Và đương nhiên cứ mỗi lần như thế, Quân lại bị ba mẹ nhắc nhở rồi chuyển sang la mắng, thuyết giáo. Dường như với anh, việc ở nhà là cả một vấn đề lớn lao nói khác hơn anh cảm thấy như mình bị giam lỏng nếu như ở nhà, càng ghét hơ nếu cứ phải nghe đi nghe lại những lời nói của bố mẹ anh.

Từ ngày lên thành phố, Quân thích thú vô cùng, anh được tự do, đi chơi không ai quản lý, anh muốn gì thì làm. Cuộc sống như vậy cũng đã 2 năm trôi qua. Thế mà không hiểu sao hôm nay anh lại có cảm giác nhớ nhà.

Đang ngủ thỉ đâu đó phảng phất mùi đồ ăn thơm phức, khiến Quân thức dậy dù đang mê ngủ, anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thì ra nhà bà chủ có tiệc, con trai bà mới trở về sau chuyến du học. Cả gia đình bà đang nói chuyện rất xôm. Nhìn cảnh đó Quân nhớ đến những ngày tháng trước đây. Mẹ anh cũng hay làm những món ăn và gia đình anh cũng hay sum họp đông vui như thế khi chị anh trở về. Mẹ anh nấu ăn rất ngon đặc biệt anh vô cùng thích món canh chua cá lóc của bà, anh có thể ăn suốt một tuần cũng không thấy ngán. Nghĩ đến đây Quân thấy cái bụng mình lên tiếng đình công, anh dậy rửa mặt, rồi lại dắt xe đi ăn tối.

Tối nay Quân đi ăn phở, anh vào một quán phở quen thuộc mà mình hay đến, ngồi một mình một bàn, cảm giác hơi trống vắng, nhưng ít nhiều anh cũng đã ngồi như thế này tại các bàn ăn ở các quán khác nhau 2 năm rồi, đang hít hà với vị cay của ớt, Quân chợt nhìn thấy phía đối diện
anh, một gia đình 4 người cũng đang ngồi ăn phở, người mẹ vừa đút vừa dùng khăn
giấy chậm mồ hôi cho đứa bé trai.
-" Há miệng ra ăn ngoan nè con, nhanh,
nhanh."

Đứa bé há miệng thật to ăn phần mà mẹ nó đút, đứa bé kia thì cứ huyên thuyên hỏi bố về tên các loại rau ăn kèm với phở. Rồi gia đình họ vừa cười đùa vừa ăn trong quán. Cảnh tượng này không khác những gì đã xảy ra trong quá khứ của anh. Ngày còn bé, mỗi lần mẹ nấu phở, gia đình anh cũng xôm tụ vui vẻ như thế. Bỗng dưng, mắt quân cay xè, không rõ vì ớt anh cho vào tô quá nhiều hay do bụi bay vào mắt nữa... Quân đang thèm khát được như gia đình đó. Anh tự dưng thèm những món ăn mẹ nấu vô cùng, anh cảm thấy vô vị vớitô phở mà mình đang ăn. Anh muốn trở về nhà, muốn nghe lại những lời nhắc nhở cứ lặp đi lặp lại của bố anh, muốn được nghe em gái anh nũng nịu khi nó muốn nhờ anh chở đi đâu, muốn được cùng đánh cầu cùng chị gái anh như những ngày còn bé.

Sao thế nhỉ? Quân tự hỏi, sao anh lại nghĩ những điều như thế này, chẳng phải trước đây anh đã từng xem đó là những điều phiền phức và hết sức nhãm nhí sao. Đôi lúc cũng vì nó mà anh không làm được điều mình thích thậm chí còn bị la cho một trận.

Quân đang nhận ra 1 điều rằng, những cám dỗ của đời đã cuốn hút anh ra khỏi cuộc sống gia đình. Anh mãi lao vào cuộc sống xô bồ và quên mất những người thân đã yêu thương anh. Anh đã thờ ơ với cái hạnh phúc luôn nằm cạnh anh trong thời gian qua.

Quân thấy tâm trạng mình rối bời, anh bỏ ngang tổ phở còn đang ăn dang dở, trả tiền rồi nhanh chóng rời khỏi quán, anh chạy xe vòng vòng trong thành phố tại thời điểm mà hầu hết các gia đình đang sum họp, quây quần bên bàn ăn. Không hiểu sao hôm nay anh lại tâm trạng đến thế,

Quân sực nhớ ra trong điện thoại của mình đã khá lâu rồi anh không về nhà và nhà anh cũng không gọi lên "réo" anh về vào những chiều thứ bảy. Quân vẫn tiếp tục chạy xe vòng quanh thành phố, anh muốn rủ một vài người bạn đi uống cafe nhưng không có ai cả, anh cảm thấy lòng mình trống trải vô hạn, nhìn quanh, sao hôm nay toàn hình ảnh các gia đình đi chơi với nhau.  Cảm giác khó chịu đang dần dần xâm chiếm lòng Quân, có một cái gì đó đang thôi thúc chàng trai trẻ này trở về tổ ấm, nhưng anh vẫn kiên quyết ở lại. Đi được một đoạn thì
- "Bụp"
Hình như, không không còn là hình như nữa, Quân ngoái nhìn ra phía sau, xe anh cán phải đinh rồi. Quân chau mày, lẩm bẩm cái gì đó trong miệng, rồi dắt bộ đi tìm nới vá xe. Anh vá tại 1 chỗ ven đường.
Người vá cho anh là một người đàn ông trạc tuổi ba anh. Dưới ánh sáng của cái đèn, ông ta nhanh tay tìm cây đinh rút rồi tháo lốp xe ra. Quân thì vẫn nhìn ra đường xem dòng xe qua lại. Thấy cậu trai trẻ có vẻ buồn buồn, người vá xe bắt chuyện

- " Chú bao nhiêu tuổi rồi?"
Quân khẽ giật mình với câu hỏi
-" dạ? à dạ con là sinh viên năm 2 rồi bác"
- "Sinh viên năm 2, ừ vậy thì bằng tuổi con tôi. Trông cậu có vẻ cũng không phải người thành phố đúng không?"
- " Dạ, con ở tỉnh khác nhưng học ở đây."
- "ừ, chắc cũng nhớ nhà lắm đúng không"
"nhớ nhà", Quân bỗng lặng người với 2 chữ đó. Không rỏ nữa, nhưng hình như trong lòng anh đang có cảm giác đó. Anh vẫn im lặng nghe người vá xe nói
- " Tôi cũng không phải người ở đây, nhà tôi ở ngoài Trung á, lúc thằng cu thi đậu Đại học tôi mới dọn vào đây sống nó, còn bà nhà thì ở ngoài lo cho con bé. Vô đây, cuộc sống nó khác, nhận trợ cấp từ ngoài quê vào thì không đành, ngoài đó cũng khổ, nên tôi mới đi vá xe đêm lo cho thằng con với gửi về ngoài đó. Nhiều lúc nhớ nhà, nhớ vợ con mà không về được."
Người vá xe đưa bàn tay dính dầu nhớt của mình lên lau mồ hôi. Vẻ mặt khác khổ của ông làm Quân nghĩ về bố anh, ông không phải làm việc tay chân để nuôi con mình nhưng có lẽ cũng đã từng rất khỗ tâm với anh.

- " Vô đây, tiền kiếm được thì khó mà chi phí này nọ thì quá cáo, riết mình cũng lần lữ không dám về, một lần về tốn biết bao, một năm về được một lần là mấy bữa tết rồi lại khăn gói vào lại. Nhiều lúc ăn cơm bụi hay tự nấu ngoài này mà nhớ mấy món bà nhà với con bé nấu, nhớ mấy ngày mưa, mẹ nó kho cho tí mắm ruốc ăn với cà trắng. Lúc đó có cực khổ mà cũng có vui. Bà con ở ngoài cũng hay sang nhà chơi, tán dốc, lâu lâu lại lai rai vài ly. Nghĩ cảnh đó thôi là đã sướng.Giờ tôi mà có điều ước, cũng chỉ ước về quê thôi, về ngoài đó, khỗ cũng kệ nhưng khó cái thằng con đang học, nếu mình bỏ về thì tiền đâu mà chu cấp cho nó, ngoài đó đã khó rồi, cho con vào Nam học mà còn bắt nó gửi về lo cho gia đình thì không nỡ, thôi thì mình chịu thiệt tí mà con nó sướng chú ạ"
Quân lại thấy tâm trạng anh rối bời, người đàn ông chỉ đơn thuần kể về cuộc sống ở quê thôi nhưng sao nó làm anh nôn nao. Anh cảm nhận được tình cảm mà ông dành cho con trai mình và cũng dần thấu hiểu được sự mong mỏi của bố mẹ anh. Có lẽ ngày ngày ở nhà, họ cũng đang trông ngóng về anh, cũng mong anh về thăm nhà một lần, nhưng lại e ảnh hưởng đến việc học của anh nên không thúc giục anh trở về.
- " Chú có hay về nhà không? "
Quân ngạc nhiên với câu hỏi đó.
- "Dạ, cũng có nhưng ít ,con không thích về nhà lắm. Mỗi lần về cứ nghe bố mẹ nhắc nhở riết con chán, nên đâm ra không muốn về." Anh cười nói
- "Thời còn trẻ ai cũng mong được tự do, nhưng có xa nhà nhiều, có nếm trải được nhiều những va chạm cuộc sống mới biết được sự ấm áp của gia đình, mới biết trân trọng mọi thứ. Tôi ngày xưa cũng bỏ gia đình sớm, và cũng có những ngày đi lính, nằm cận kề giữa sự sống với cái chết mới biết mình cần gia đình ra sao. Năm tháng cứ trôi đi, khi mà tôi về được quê thăm nhà thì mẹ tôi đã mất. Lúc đó tôi đau khổ nhiều lắm, đến cả ngày mẹ mất tôi cũng không về chịu tang cho bà được."
Nói đến đây cả Quân và người vá xe đều xúc động. Dòng xe cứ qua lại nhưng sao anh thấy không gian lại lặng im đến ghê sợ? Người đàn ông nhanh tay bơm bánh xe lên lại rồi bảo anh đã vá xong.
Quân móc bóp đưa tiền cho người vá xe và chờ thối. Rồi anh dắt xe chuẩn bị đi. Người đàn ông nhanh chóng lấy tiền trong túi quần đưa cho anh và cũng không quên nhắc anh
- " Trông vẻ mặt chú có lẽ đã thiếu cơm nhà lâu rồi, cứ thử về nhà đi, về thăm bố mẹ, chứ những ngày thứ 7 thế này, không về thì uổng phí lắm."
Quân rời chỗ vá xe, xem đồng hồ cũng bảy giờ mấy rồi, anh định về nhà trọ nhưng chạy được một đoạn anh lại quyết định đổi hướng về nhà.
Quân về tới nhà lúc chín giờ kém, bỗng dưng anh cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Nơi anh từng sống thât yên bình, không nhiều tiếng xe cộ, không khí  cũng thật trong lành. Anh đứng trong sân tổ ấm của mình rồi gọi to
-" Mẹ ơi con về rồi! Mẹ ới!". Mẹ anhđang xem film nghe tiếng con bà vội chạy ra ngoài. nhìn thấy con về thương lắm nhưng bà cũng không quên  mắng anh
- " Thằng quỷ,giờ này tối nguy hiểm vậy mà chạy xe về một mình, hết chuyện chơi rồi hả con."
Quân không nói gì, anh chỉ dắt xe vào nhà, cười thầm trong lòng, mẹ lại nữa rồi, nhưng anh vẫn cảm thấy rất vui vì anh biết mẹ vẫn quan tâm anh, vì chỉ khi lo cho anh bà mới mắng như thế. Quân nghe loáng thoáng trong phòng em gái anh đang đọc bài thơ của Chế Lan Viên, không rõ lắm nhưng anh nghe được một câu

" Khi ta ở chỉ là nới đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn."

Khóc cho lần cuối

 
Trong lòng anh vẫn còn có em, và trong trái tim em vẫn còn có anh. Em biết.
Nhưng thôi anh à!

Em biết mình đang cố giấu nỗi đau. À không, là em đang trốn tránh nó…Em sợ…Vì đau lắm anh à! Đừng chạm đến nó.

Em đã không dám nghe điện thoại. Em biết, mình sẽ khóc. Em biết mỗi lần nghe giọng anh, em sẽ lại khóc. Nghẹn ngào. Em không muốn anh biết em khóc. Em xin lỗi!

Đêm. Một mình. Với nỗi đau. Em cố giấu…nhưng không được….

Mai anh đi rồi. Trái tim em bóp nghẹn.

Lại đêm.
Không ngủ được.
Tựa lưng vào tường và đối mặt với đêm.
Em khóc.
Em muốn khóc thật to, thật to, thật to…nhưng không thể. Những tiếng nấc, những giọt nước mắt rơi…Em bảo mình…khóc đi…rồi đôi tay em sẽ tự lau lấy nước mắt của riêng mình.
….

Em nhớ biển! Thực sự em rất nhớ biển!

Ngày xưa, em rất ghét biển, ghét cái gió rin rít da thịt của nó, ghét cái vị mặn mặn, chan chát của nó. Em ghét và em không thích.
Em quen anh. Anh dạy cho em hiểu hết về biển, chỉ cho em biển đẹp đến như thế nào, và cho em cảm nhận tình yêu anh dành cho biển nhiều đến dường nào. Em yêu anh. Em yêu biển.
Vậy mà…
Mình kết thúc.
Lý do là gì?! Không phải vì em. Không phải vì anh. Cũng không phải vì biển.
Em đau lòng lắm. Em thực sự không chấp nhận được lý do đó anh à.
Em không thể thay đổi. Em biết lòng anh cũng không đổi. Nhưng, với anh, chữ hiếu luôn đặt lên hàng đầu. Thực sự, thực sự…em cũng không muốn bắt anh đi ngược lại điều đó.
Trong cuộc sống, em luôn mạnh mẽ, luôn muốn mình phải là người ngẩng cao đầu. Nhưng trong tình cảm…có lẽ em luôn giành phần thiệt thòi về mình. Em muốn người em yêu phải thật sự hạnh phúc, cho dù em có phải hy sinh hạnh phúc của riêng mình. Nhận lấy nỗi đau, và tự an ủi trái tim mình…

Em khóc.

Yên bình anh nhé!
Em đã không còn đi bên cạnh anh, nhưng sẽ luôn ở phía sau, luôn dõi theo anh. Từng bước, từng bước…
Đừng đau lòng nữa. Hãy mạnh mẽ lên. Đừng áy náy vì đã chọn cách từ bỏ em. Vì…em sẽ không sao. Em là một cô bé mạnh mẽ. Em sẽ không sao đâu! Yên lòng nhé!

Ngày anh đi, em lại muốn về với biển.
...
Gió.
Biển.
Những cơn mưa.
Những giọt nước mắt mặn đắng.
Em khóc.
Một lần cuối…